Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
- Viện binh? Viện quân cái gì?
Quân Mặc Tà rút cuộc cười lạnh một tiếng:
- Rốt cuộc ai là viện binh? Mạc Vô Đạo, Mạc Đại Tông chủ, đầu ngươi không phải bị ngấm nước chứ? Ngươi nói chuyện ngàn vạn lần nên suy nghĩ trước sau rõ ràng. Không nên để cho người khác nghĩ rằng Tam Đại Thánh địa các ngươi chỉ biết nói khoác, không biết nói tiếng người.
Bản thân Mạc Vô Đạo tuy rằng không phải cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng bởi vì địa vị tối cao của hắn, cho dù là tiền bối cấp bậc Thánh Tôn của Tam Đại Tánh địa cũng khá khách khí với hắn. Từ lúc nhậm chức tới nay hắn chưa từng bị một người chỉ thẳng tên mặt hắn mà mắng, mọi tội danh đổ ập lên đầu của hắn. Sững sờ một lúc, tức thì khuân mặt hắn nóng bừng, máu nóng xông lên tận não, muốn tiến lên nói gì đó nhưng lại bị Cổ Hàn ngăn lại. Sau đó Cổ Hàn dẫn đầu đoàn người ngồi xuống.
Cổ Hàn biết, Quân Mạc Tà không phải là một người không biết đúng sai, tự cao tự đại.
Hiện tại hắn làm như thế, nhất định bên trong còn có nguyên do khác.
Nếu không, ngày hôm qua tuyệt đối không thể chung sức ngăn địch. Càng không thể rộng rãi xuất ra thần dược bất phàm, mà ngày hôm nay lại lạnh lung như vậy.
- Quân phủ chủ, nếu Thiên Thánh Cung có gì đắc tội với phủ chủ, ngài cứ nói thẳng ra không cần ngại. Đại địch hiện giờ còn đang ở trước mắt, nếu chúng ta không tin tưởng nhau, hợp sức chống lại kẻ địch thì khó mà có thể chiến thắng.
Cổ Hàn bình tĩnh ngồi, mỉm cười nói.
- Tốt! Cổ tiền bối, người ngay nói lời thẳng thắn. Một khi đã như thế ta cũng không giữ ý nữa. Ta sẽ thẳng thắn nói ra ý kiến của ta.
Trên khuân mặt Quân Mạc Tà hiện lên nụ cười thê lương, ngẩng đầu hỏi:
- Không biết bên chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến cũ rốt cuộc lưu lại bao nhiêu người?
Ánh mắt Cổ Hàn khẽ co rút lại: Quả nhiên đã xảy ra vấn đề! Không biết cái đám người đó rốt cuộc đã làm ra chuyện tình tốt lành gì? Lại có thể Tà Quân Chi Chủ thường ngày lãnh đạm lại tức giận tới mức như thế này? Hiện tại chính là thời khắc mấu chốt, song phương hợp lực chống lại dị tộc xâm lược, thực sự không nên xuất hiện sự đấu tranh nội bộ. Hơn nữa đối phương lại là chủ lực của lần quyết chiến này.
- Ở chỗ chiến trường cũ quả thực có lưu lại không ít người.
Cổ Hàn suy nghĩ một chút, vẫn thành thật nói:
- Dù sao, cũng không chắc dị tộc nhất định tuân thủ hứa hẹn. Nói không chừng một ngày nào đó, bọn hắn liền vượt qua biên cảnh quấy rối.
Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng nói:
- Theo ý kiến của tiền bối, ở tại vị trí của bọn hắn thì sau khi Thiên Trụ Sơn đột nhiên sụp đổ cùng với núi lửa phun trào có thể làm cho bọn hắn thương vong nặng nề hay không?
- Quả thực không thể có khả năng này.
Cổ Hàn nở nụ cười:
- Những người đó đều là cao thủ tinh nhuệ của Tam Đại Thánh Địa. Thực lực thấp nhất cũng đã tới Thánh Giả. Thiên Trụ Sơn lần này sụp đổ ngoài ý muốn, tuy rằng là bất ngờ nhưng cũng không thể đem nhiều cao thủ như thế chon trong đó được. Điểm đó ta có thể lấy danh dự của ta ra mà cam đoan.
- Thì ra là như vậy. Nhưng không biết rút cuộc nơi đó tổng cộng có bao nhiêu người. Mà cao thủ các cấp cụ thể như thế nào?
Quân Mạc Tà nghiêng đầu hỏi.
Biết Quân Mạc Tà hỏi như vậy, tất bên trong phải có hàm ý nào đó. Cổ Hàn cũng không dài dòng, giải thích một cách tỷ mỉ, nói:
- Những người thủ hộ ở chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến từ xưa tới nay tuyệt đối không ít hơn ba trăm người. Trong đó, nhân thủ không ngừng tăng lên. Trong đó có hai Thánh Quân, mười tám Thánh Tôn, các cấp Thánh Hoàng một trăm người, các cấp Thánh giả hai trăm người. Thánh giả cứ cách một trăm năm lại thay phiên nhau một lần. Toàn bộ Thánh giả sau thời gian đóng quân ở chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến đều trở lại Thiên Thánh Cung chuẩn bị đột phá bình cảnh. Mà sau khi đột phá một vòng nữa lại được hoán đổi, một lần nữa tiếp tục lại tiến bước thay cho người khác bảo vệ ranh giới mong manh đó.
Cổ Hàn cười nói:
- Luân phiên thay thế nhau như thế. Chính là dựa vào phương thức luyện binh của dị tộc, lấy chiến tranh nuôi chiến tranh. Để đề cao tố chất vốn có của cao thủ chúng ta. Như thế mới có thể bảo đảm, qua các triều đại luôn có tầng tầng lớp lớp cao thủ xuất hiện. Trên thực tế, lúc này Thiên Thánh Cung, Tam Đại Thánh Địa vì một số lý do ngoài ý muốn thực lực đã hao tổn rất nhiều. Cho nên ở nơi đóng quân hiện giờ có thể nói là một phần chiến lực mạnh mẽ, cùng tinh nhuệ nhất chúng ta có thể xuất ra được …