Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Một đêm này, là một đêm tràn ngập bi thương, nhưng lại không có lấy một tiếng khóc.
Đau xót thủy chung chỉ để trong lòng.
Bầu trời dần dần sáng lên, bên trong trướng cũng từ từ phát sáng.
Mai Tuyết Yên ánh mắt do dự nhìn về phía chân trời, có chút không muốn, nhưng rút cục nàng hít sau một hơi, giọng khàn khan nói:
- Tám vị tiền bối, tiểu ưng, còn có các vị huynh đệ Ưng tộc … Các ngươi ra đi thanh thản. Nếu có chút rỗi rãi muốn tới xem Thiên Phạt …Chúng ta luôn luôn chào đón các người… Vô luận là trên trời dưới đất, chín tầng địa ngục, các ngươi đều là thân nhân của chúng ta.
Mai Tuyết Yên không đành lòng đứng dậy, khom lưng nói một câu. Hai hàng nước mắt trong suốt rút cuộc nhịn không được theo hai gò má của nàng rơi xuống đất.
Hạc vương, Hùng vương, Hổ vương đồng thời quỳ xuống, tiếng khóc nức nở mơ hồ truyền ra ngoài.
- Được rồi! Không cần khóc nữa. Để cho huynh đệ chúng ta ra đi thanh thản, không còn vướng bận gì nữa.
Quân Mạc Tà khom lưng vái một vái thật sâu, đôi mắt đỏ lên, nói:
- Đây là chiến tranh. Chỉ cần có chiến tranh là khó có thể tránh khỏi hi sinh, thương vong. Mà cuộc chiến hiện tại mới chỉ bắt đầu. Nói không chừng … Một số người trong chúng ta sẽ phải đi tìm bọn hắn bầu bạn. Tin tưởng rằng lúc đó, chúng ta sẽ không hi vọng chứng kiến bộ dáng thương tâm của huynh đệ mình.
- Dạ!
Hổ vương, Hùng vương, Hạc vương đồng thời nghiêm túc, dù rằng tim bọn hắn đã vỡ nát nhưng khuân mặt lại càng them cương nghị.
Quân Mạc Tà vung tay lên, vô số bài vị trong lều cùng thi thể Ưng vương không thấy đâu nữa. Chỉ có thể thu vào Hồng Quân Tháp mới có thể bảo vệ khí thế hào hùng cùng trạng thái ban đầu của mấy thứ này.
Bốn người Mai Tuyết Yên vẫn lưu luyến nhìn qua cái lều đã trống trải. Hùng vương chậm rãi ngồi xổm xuống. Đem mặt của hắn gắt gao dán vào mặt đất, nơi thi thể Ưng vương từng ở đó. Gắt gao áp mặt sát vào đó, nhắm mắt lại, rút cuộc vì đau lòng mà không nhịn được nước mắt rơi ra. Rút cuộc hắn không chịu nổi điên cuồng đứng lên đi ra ngoài, nhưng thủy chung hắn không có phát ra một lời. Chỉ có thân hình đang kịch liệt run rẩy …
Sau đó Hùng Khai Sơn chậm rãi đứng thẳng lên đi ra ngoài, chưa có một lần quay đầu lại.
- Mọi người tự mình giám sát chặt chẽ đội ngũ của mình, bất cứ lúc nào cũng trong trạng thái nhận lệnh. Cuộc chiến bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp tục.
Quân Mạc Tà hít sâu một hơi, sắc mặt lạnh lung, quả quyết nói:
- Ở đây nếu không có mệnh lệnh của ta với đại tỷ, ai dám tự tiện hành động thì ngay trước mặt ba nghìn chiến sĩ ưng tộc chết trận ta sẽ chém đầu răn đe chúng.
Hùng vương đã đi ra khỏi tại nhưng bên trong vẫn còn Hạc vương cùng Hổ vương thân thể đang run rẩy.
Tại trước mặt cùng vị trí các huynh đệ chết trận bị chém, đây cũng là phương thức trừng phạt nghiêm trọng nhất. Một khi người nào bị trừng trị như thế thì chẳng khác nào hắn là mối xỉ nhục của Thiên Phạt. Cả Thiên Phạt sâm lâm, tất cả đều sẽ không thừ nhận hắn là huynh đệ nữa.