Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Trước đó, Quân Mạc Tà đã nghĩ đến khả năng xấu nhất khi đối mặt với thực lực của tộc nhân dị tộc! Nhưng hắn lại không nghĩ đến trận chiến lại thảm khốc tới tình trạng này.
Một lần khai chiến, Thiên Phạt tổn thất tám vị Thánh Tôn, một Ưng vương cùng ba nghìn chiến sĩ ưng tộc, hai ngàn chiến sĩ hùng tộc!
Từ đầu đến cuối chỉ có hơn hai canh giờ mà lại trả một cái giá đắt như vậy.
Dựa vào thực lực mà nói, toàn bộ chiến sĩ tham chiến mỗi người đều có một viên Hồi Thiên Đan khôi phục thương thế. Đan dược đó có thể coi là một bảo vật để giữ tính mạng lúc nguy cấp nhưng cuối cùng lại còn không đến một phần sáu chiến sĩ còn sống sót.
Như vậy, coi như bây giờ cả Thiên Phạt sâm lâm phái ra đội ngũ tinh nhuệ nhất liệu có thể ngăn cản được bao lâu?
Tộc nhân dị tộc có thực lực mạnh mẽ như thế thì tại sao Đoạt Thiên Chi Chiến trước đó, Tam Đại Thánh Địa, Nhất hung như thế nào có thể đánh thắng?
Phải biết rằng Quân Mạc Tà đã lấy những kì Đoạt Thiên Chi Chiến trước đó tham khảo. Hắn nghĩ, chỉ cần tu vi tới Thánh giả là có thể tham gia Đoạt Thiên Chi Chiến, Thánh hoàng chính là chủ lực. Thánh Tôn chính là chiến đấu tối cao.
Cho tới hiện giờ, Quân Mạc Tà chính là dựa vào nó mà lý giải.
Dựa vào tình hình trước mắt, lý giải của hắn đã sai rồi!
Từ ý từ trong miệng của bọn Cố Hàn tựa hồ chính là ý này a. Hơn nữa, quyết chiến đỉnh cao giữa các vị Thánh Tôn cũng không vượt qua vài người.
- Tuyết Yên, chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến cũ ở nơi nào?
Quân Mạc Tà hỏi.
- Cách nơi này chừng một nghìn dặm, phía tây nam.
-
Mai Tuyết Yên vì Ưng vương đã khâu lại hoàn chỉnh thân thể hắn. Lông vũ cả người hắn đã trở lại như cũ, mặc giáp trụ chỉnh tề, so với khi sống uy mãnh không kém bao nhiêu.
Mai Tuyết Yên theo bản năng vô thức đáp lại lời hắn.
- Thánh địa có người trấn thủ?
Quân Mạc Tà nhướng mày.
- Như thế nào lại không có người trấn thủ?
Mai Tuyết Yên nói:
- Từ các triều đại cho tới nay. Tam đại thánh địa, Thiên thánh cung đều có lực lượng cực kỳ mạnh mẽ trấn thủ ở nơi này! Từ đó tới giờ đã vạn năm, tại Đoạt Thiên Chi Chiến chưa bao giờ thất thủ.
- Ân. Nơi đó có người trấn thủ?
Nhất thời trong mắt Quân Mạc Tà lộ ra phong mang:
- Nếu bên đó có cao thủ trấn thủ. Một khi thấy bên này đánh nhay long trời lở đất tại sao bọn hắn còn không qua đây? Biến cố bên này quả thực không còn là bình thường mà có thể cho trụ trời ngăn cách hai phiến đại lục sụp đổ.
- Bọn hắn hiện giờ rút cục ở nơi nào?
Quân Mạc Tà chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phương xa, dung thanh âm vô cùng lạnh nhạt nói:
- Thiên Trụ Sơn sụp đổ, dưới uy thế như vậy, đừng nói là người thường. Cho dù là cao thủ Thần huyền, Chí Tôn, thậm chí là Tôn giả cũng rất có thể phải tang thân tại đó. Cho dù là Thánh Giả đi nữa thì dưới thiên uy chỉ sợ cũng sẽ bị thương. Nhưng nhất định không có cách nào làm tổn thương tốn Thánh Hoàng, Thánh Tôn. Nếu là như thế, tin tưởng các cao thủ tại đó ít nhất cũng phải đạt tới trình độ Thánh Giả đi? Nhưng nếu bọn hắn không chiến càng không có khả năng không biết biến cố lần này. Tộc nhân dị tộc lần này ùn ùn kéo đến, bọn hắn chẳng lẽ lại không nhìn thấy? Vì cái gì? Bọn họ thủy chung cho tới hiện giờ cũng chưa có đến?