Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
- Ngươi chết đi! Vì sao không chết? Chết đi! Ngươi tại sao còn chưa chết?
Mai Tuyết Yên lạnh lùng nhìn hắn, nước mắt tuôn ra. Thân hình run rẩy, lại lạnh lùng nói:
- Ngươi vì sao còn chưa chết? Chẳng lẽ còn muốn ta tiễn ngươi một đoạn đường sao? Không thành vấn đề, ngươi chỉ cần nói với ta một câu là được. Đồ hỗn trướng như ngươi thì là huynh đệ chó má gì? Ta không cần!
Quả thực hiện giờ Quân Mạc Tà có chút lo lắng. Những lời Mai Tuyết Yên nói quả thực có chút hơn quá. Hùng Khai Sơn tính tình thằng thắn, luôn vì huynh đệ. Người chết thì đã chết rồi. Lỡ như nàng nói quá lên vạn nhất hắn đi tìm chết thật thì sao?
- Ta … Ta không chết!
Hùng Khai Sơn đột nhiên bình tĩnh lại, hắn chậm rãi đứng lên. Ánh mắt đã trở nên bình tĩnh.
- Không chết sao?
Mai Tuyết Yên nhìn hắn lạnh lùng nói:
- Bây giờ lại không có ý định chết? Có phải ngươi đang tính toán trong cuộc chiến này làm chút gì đó? Ân! Là tính toán làm sao mà cứu Hạc vương mà chết sao? Sau đó Hạc vương vì cứu Hổ vương mà chết … Hổ vương lại vì … Sau đó cuối cùng là vì cứu ta mà chết. Kế tiếp là ta tự sát! Chúng ta cứ như vậy toàn bộ chết hết, sum họm ở dưới sống vàng thật là tốt a! Ngươi có phải là muốn như vậy không?
Hùng Khai Sơn cả người chấn động, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Mai Tuyết Yên, kêu lên:
- Đại tỷ. Ta van ngài, không cần nói như vậy a… Ta Ta khó chịu. Ta thực sự cảm thấy khó chịu. Ngài đừng nói nữa. Đừng nói nữa.
Những lời Mai Tuyết Yên quả thực đánh vào tâm tư của hắn. Hắn đương nhiên không muốn toàn bộ mọi người chết đi. Nhưng chính hắn hiện tại đã có ý định muốn chết!
Ưng vương vì cứu Hùng vương mà chết. Trong khoảnh khắc đó hắn đã không muốn sống nữa. Nhưng lúc đó hắn không thể chết được.
Huống chi, Hùng vương còn không yên lòng với huynh đệ của mình! Cho nên hắn quyết định. Kế tiếp, ở trong trận chiến hắn sẽ liều mạng, tận lực bảo vệ huynh đệ của mình sống sót. Không tiếc hết thảy mọi thứ. Giống như điều Ưng vương đã làm vì hắn vậy …
Tiếp đó, cho dù cứu huynh đệ mà chết đi thì mình chết cũng được nhắm mắt!
Cũng không uổng công Thú Vương Thiên Phạt kết nghĩa huynh đệ!
Nhưng Mai Tuyết Yên vừa nói như vậy, Hùng Khai Sơn đột nhiên từ tận đáy lòng cảm thấy sợ hãi khủng khiếp. Quả thật hôm nay Ưng vương vì cứu mình àm chết, bản thân mình thương tâm đến như vậy. Nếu như mình vì bảo vệ các huynh đệ khác mà chết đi bọn hắn chẳng phải sẽ giống mình bây giờ, sống không bằng chết sao?
Hắn đặt mình trong hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ.
Chẳng lẽ thực sự như lời đại tỷ nói, tất cả mọi người đều sẽ phải chết sao? Cuối cùng sẽ tập hợp ở dưới suối vàng?
Không! Ta không muốn như vậy! Tuyệt đối không để chuyện đấy xảy ra …
Không …
Nếu như huynh đệ gặp nguy hiểm chẳng lẽ mình sẽ phải khoanh tay đứng nhìn?
Không! Ta càng không làm được! Như thế nào lại có thể như vậy!
Nhất thời trong lòng Hùng vương rối rắm như tơ vò, ngay cả nói cũng không!
- Huynh đệ! Huynh đề là chính là không cần báo đáp!
Quân Mạc Tà lặng lẽ nói:
- Ưng vương vì ngươi hi sinh, dụng ý của hắn cũng không phải muốn ngươi báo đáp ân cứu mạng của hắn. Chẳng lẽ ở trong lòng ngươi không nghĩ tới nếu không tự mình sống tốt thì có lỗi với hắn sao?