Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Toàn bộ chiến sĩ Hùng tộc đang quỳ đều ngẩng đầu lên nhìn Mai Tuyết Yên. Không có ai trả lời, mọi người lại cúi đầu, trong cổ họng bọn họ rút cuộc đã không thể khống chế được thanh âm nghẹn ngào…
- Tổng cộng sáu nghìn vị huynh đệ vì sao chỉ còn có mấy người các ngươi? Nói cho ta biết, những người khác hiện giờ đang ở đâu? Bọn chúng đang đi tìm tung tích địch nhân sao?
Ánh mắt Mai Tuyết Yên mê loạn nhìn lên thân thể đầy thương tích của các vị huynh đệ mình, miệng thì thào tự hỏi. Ngay chính bản thân nàng cũng không tin lý do mà mình đặt ra đó. Vẫn không có ai trả lời. Mai Tuyết Yên đột nhiên dùng thanh âm thê lương hét lớn:
- Tại sao các ngươi không trả lời ta? Các vị huynh đệ của hắn chạy đi đâu? Chạy đi đâu? A? Ưng vương đâu rồi? Hùng vương đâu rồi? Hai người hỗn trướng cái ngươi trốn ở chỗ nào rồi, mau ra đây cho ta! Trả lời ta mau!
Giờ phút này Mai Tuyết Yên nào còn có nửa điểm trầm ổn thường ngày. Nào còn phong thái hoàng giả của Thiên Phạt. Nàng hiện tại gần giống như là một bệnh nhân tâm thần đang gào thét.
Bóng người chợt lóe, Quân Mạc Tà xanh mặt, ánh mắt dừng lên trên người Mai Tuyết Yên.
Các chiến sĩ yên lặng không nói, nhưng đồng thời cùng tránh ra tạo ra một con đường trước mặt Mai Tuyết Yên.
Thân ảnh Quân Mạc Tà dừng lại đứng che trước người Mai Tuyết Yên. Chắn tầm mắt của nàng, nhìn chằm chằm vào Mai Tuyết Yên, run rẩy nói:
- Tuyết Yên …
- Tránh ra!
Mai Tuyết Yên phẫn nộ ngẩn đầu lên, hai con mắt xinh đẹp dường như muốn phun ra lửa:
- Quân Mạc Tà! Ngươi tránh ra cho ta!
Thấy Quân Mạc Tà vẫn dùng ánh mắt thương tiếc nhìn mình, lại không có ý định tránh ra. Mai Tuyết Yên hoàn toàn nổi giận, quát lên một tiếng:
- Cút ngay!
Thanh âm của nàng ngay lập tức thay đổi, trở nên lạnh lẽo.
Một Mai Tuyết Yên luôn luôn dịu dàng, trầm ổn giờ phút này lại trở thành một người nóng nảy. Chỉ cần không thuận theo ý nàng, nàng liền ra tay đánh người.
Ta muốn nhìn huynh đệ của ta! Cho dù người nào tới đây cũng không cản được!
Quân Mạc Tà ảm đạm thở dài, cúi đầu nhưng không có di chuyển lấy nửa bước. Nếu như Mai Tuyết Yên có thể phát tiết trên người của ta mà có thể giúp nàng bớt đau thương thì quả thực là một chuyện tốt.
Mai Tuyết Yên sững sờ một chút, thân hình bỗng nhiên nhoáng lên một cái lao qua người Quân Mạc Tà.
Ngay lập tức Quân Mạc Tà nghe được một tiếng kêu bi thương, tan nát cõi lòng của nàng.
- A ……
Mai Tuyết Yên ngửa mặt lên trời gào thét. Khí tức toàn thân chợt phát tán ra, thanh âm giống như là chim quyên hót, trỗng rỗng mà truyền đi xa xăm. Toàn bộ những người nghe được thanh âm của nàng nội tâm đều bị nỗi bi thương của nàng lây nhiễm. Cho dù không biết chuyện gì xảy ra cũng cảm nhận được rất rõ ràng thế nào là mùi vị tan nát cõi lòng.
Bên trong vòng tròn, thân thể Ưng vương không còn nguyên vẹn lẳng lặng nằm dưới mặt đất. Ở bên cạnh hắn là Hùng Khai Sơn cả người đầy máu, khóe miệng vẫn còn dính máu đỏ tươi, cùng nằm đó với hắn.