Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Cách đó rất xa, trong Thiên Không thành có hai bóng trắng dùng thân pháp cực nhanh chạy như bay tới.
Vừa mới đây không hiểu sao trong lòng Mai Tuyết Yên đột nhiên cảm thấy khó chịu. Đột nhiên cảm giác thấy tâm mình không yên, khó mà có thể yên tĩnh trở lại.
Kỳ thật từ lúc Hùng vương cùng Ưng vương với bát đại Thánh Tôn thống lĩnh quân tiên phong xuất phát tới nay, trái tim Mai Tuyết Yên vẫn luôn không có một lần yên tâm. Vào thời điểm Quân Mạc Tà đưa nàng vào Hồng Quân Tháp đi sang thế giới khác mọi tin tức đã bị cắt đứt. Mai Tuyết Yên cũng biết tính quan trọng của sự việc này, cho nên nàng một mực ở trong Hồng Quân tháp tu luyện, tâm phải tĩnh. Chỉ có tăng lên thực lực thì mới có thể ứng phó được mọi biến cố phát sinh.
Mãi cho đến khi dưới cơ duyên xảo hợp tình cờ gặp cao thủ Thiên Thánh Cung đang bao vây Chiến Luân Hồn, hai người cũng can dự vào trận chiến này. Mai Tuyết Yên tham chiến từ đầu đến cuối vẫn không chính thức hiện thân nhưng sự trợ giúp của nàng đối với Quân Mạc Tà cũng tuyệt đối không kém Cổ Hàn. Thậm chí còn mạnh hơn. Chính là bởi vì chuyên tâm vào một việc, tâm tĩnh như nước, không để bất cứ sự vật nào trong đầu.
Nhưng sau khi đại chiến, nàng cũng không có một chút vì chiến thắng nhiều cường giả mà vui mừng. Ngược lại nàng càng cảm thấy tâm càng xao động, lo lắng, cảm giác sắp có chuyện xấu xảy ra ngày càng mãnh liệt. Suy nghĩ mờ mịt. Sau khi cùng đám người Thiên Thánh Cung và Cổ Hàn tách ra. Bọn hắn tách ra đi tìm tàn quân còn sót lại của Tam Đại Thánh địa. Ngay lập tức Mai Tuyết Yên giục Quân Mạc Tà gấp rút lên đường, hướng về phía Thiên Trụ Sơn, liều mạng chạy tới.
Cơ hồ một chút cũng không trậm trễ. Thậm chí nàng còn giục Quân Mạc Tà ngay cả thời gian uống miếng nước, lấy lại hơi cũng không cho. Cứ như vậy một đường bay tới.
Phạm vi Thiên Trụ Sơn quả thực mênh mông, rộng lớn. Từ xa cũng có thể nhìn được một đống đổ nát hoang tàn.
Cũng không biết tại sao, càng gần đến Thiên Trụ Sơn trong lòng Mai Tuyết Yên lại càng cảm thấy bất an. Một cảm giác đau thương không hiểu sao dâng lên trong lòng của nàng. Tựa hồ chính mình đã trải qua vậy. Giống như là chính mình có việc vô cùng khẩn cấp nhưng gặp trở ngại, vì sợ sệt mà không dám tiến vào bên trong khu vực đó vậy.
Đây cũng là một loại tâm lý hết sức vi diệu. Ngay cả bản thân Mai Tuyết Yên cũng không biết bản thân mình rút cuộc vì sao lại như thế. Phía trước rõ ràng là có rất nhiều huynh đệ, mấy vị trưởng bối đang chờ mình tiếp viện gấp. Nhưng không hiểu sao nàng mơ hồ thấy được địa phương kia cũng có sự bi thương vô tận. Chờ cho nàng đi đến đánh cho nàng một kích.
Cách mục tiêu càng ngày càng gần. Thân hình Mai Tuyết Yên không hiểu sao có chút nhũn ra, đã có xu thế bất động.
- Nàng làm sao vậy?
Quân Mạc Tà kinh ngạc nhìn nàng hỏi.
Mai Tuyết Yên từ xưa đến nay luôn duy trì bộ mặt xinh đẹp, nụ cười kiều diễm mà hiện tại lại tái nhợt một cách đáng sợ. Khuôn mặt không còn một chút máu nào, môi cũng khẽ run rẩy. Chẳng lẽ vừa rồi đại chiến với Chiến Luân Hồi nàng hao tổn quá nhiều lực lượng sao? Cho dù như vậy cũng không đến mức như thế này chứ?