Biên Dịch: Tiểu Mạc Tà
Hắn giống như là một ngọn núi rộng lớn chậm rãi đi tới. Bởi vì bước chân nặng nề sẽ làm Cửu đệ của hắn trong cơn ngủ say sẽ tỉnh lại! Cửu đệ đã khổ cực cả đời, cả đời lo lắng cho ta. Hiện tại, giờ phút này ta nhất định phải để cho hắn yên nghỉ, không thể để cho bất luận kẻ nào quấy rầy hắn.
Quyết không thể!
- Là các ngươi! Là các ngươi làm Cửu đệ của ta bị thương sao?
Tiếng nói âm trầm của Hùng Khai Sơn vang lên, tựa như một ngọn lúc lửa tích tụ từ lâu, tùy thời có thể bộc phát.
Đả thương Cửu đệ của ta. Đúng vậy, chính là đả thương hắn. Cửu đệ hắn không có chết, vĩnh viễn cũng không có chết! Hùng Khai Sơn trong lòng không khỏi nghĩ đến, nếu có người nào dám nói thêm một chữ "Chết" trên người Cửu đệ của hắn, lão tử liền một đao chém chết tươi hắn! Ai cũng không ngoại lệ.
Năm vị Cuồng Đao địa nhẫn đột nhiên cảm giác được không hiểu sao linh hồn mình đột nhiên run rẩy. Một nỗi khiếp sợ trước nay chưa từng có xuất hiện trong lòng hắn. Giống như áp lực của những ngọn núi trùng trùng điệp điệp đặt trong lòng bọn họ! Cảm giác như vậy, giống như là có một con thú đang gầm gừ bên trong người mình. Còn nữa, chính mình lại không có một chút năng lực phản kháng nào, tùy thời đều có thể bị lấy mạng một cách dễ dàng.
Tính mạng của mình không ngờ lại không nằm trong sự khống chế của mình.
- Đúng thì sao?
Một tên Cuồng Đao địa nhẫn cười lạnh một tiếng! Nhưng thanh âm vọng lại lại đứt quãng giống như một tên mèo bệnh ho khan, thở dài nói:
- Hai bên đối đầu với nhau, chẳng lẽ …
- Chẳng lẽ ngươi không biết bất luận là kẻ nào đả thương huynh đệ của ta đều đáng chết. Đáng chết!
Hùng Khai Sơn gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên xoay tròn toàn thân, lấy tốc độ nhanh nhất khó có thể hình dung một tay nắm lấy tay của dị tộc nhân. Hung hăng ném hắn xuống mặt đất, tiếp theo đánh xuống một quyền vào đan điền của hắn.
Bịch một tiếng, kình phong theo một quyền của hắn xuyên vào thân thể dị tộc, nội tạng của người nữ dị tộc điên cuồng lôi ra bên ngoài, mang theo đoạn gan.
Trước tiên hủy đi đan điền của hắn để cho hắn mất đi cơ hội tái sinh.
Đan điền bị hủy, bởi vậy nên huyền công trong chốc lát hóa thành cát bụi, nhưng người thì lại chưa chết.
Muốn chết sao? Không dễ dàng như vậy đâu!
Bởi vì hiện tại cái chết là đã một món quà vô cùng xa xỉ đối với bọn chúng.
Gây ra tổn thương với huynh đệ của ta mà lại được chết một cách dễ dàng thế sao? Nào có chuyện tình dễ dàng như vậy?
Trong lòng Hùng vương hiện giờ tràn đầy cảm xúc tàn bạo.
Tiểu ưng, Cửu đệ! Ta sẽ cho toàn bộ đám dị tộc ở đây bồi tiếp ngươi trên đường xuống suối vàng! Hùng Khai Sơn trong lòng kiên định thầm nói.
Giờ phút này trong lòng Hùng vương chỉ có một ý nguyện là trút giận cho Cửu đệ hắn. Báo thù cho Cửu đệ!
Cũng chỉ có ý nghĩ như thế mà thôi.
Thân hình to lớn của Hùng Khai Sơn quỷ dị, chợt lóe lên, lại một gã Cuồng Đao địa nhẫn ngã xuống trong tay hắn. Hai tên dị tộc Cuồng đao địa nhẫn còn lại đồng thời giơ hai thanh đao lên hướng về vị trí yếu hại của hắn mà bổ một đao. Thế nhưng hắn dường như không phát hiện ra.
Phốc phốc. Hai thanh đao chuẩn xác chém vào người Hùng Khai Sơn. Đi sâu vào thịt ba phân, cũng chỉ ba phân mà thôi. Sau đó có chém cũng không vào.