Huynh đệ!
Chân Ưng vương dừng lại giữa không trung, cứ như vậy mà bất động đứng đó. Tựa hồ đã hóa thành một pho tượng cổ xưa vĩnh hằng!
Chỉ có đầu của hắn vẫn còn đang ra sức chậm rãi quay đầu lại, nhìn Tứ ca của hắn đang lẳng lặng nằm trên mặt đất, tuyệt vọng nói: Ta thực sự lo lắng a…
- Tứ ca… Mau tỉnh lại… Ta thực sự không chịu được nữa rồi…A …
Ưng vương tuyệt vọng nói một tiếng. Rốt cuộc chính hắn cũng không nghe được hiện tại mình đang nói gì, sau đó hắn lại cúi thấp người bước tiếp.
Tiếp đó thân thể hắn đột nhiên đổ gục xuống dưới đất.
Không có bất kỳ một tiếng động nào.
Nhưng ánh mắt của hắn vẫn như cũ hiện lên vẻ tuyệt vọng, cùng lo lắng và mệt mỏi!
- Tứ ca, ta không bảo vệ được huynh nữa rồi!
Ánh mắt Ưng vương tràn ngập bi thương cùng tiếc nuối và lo âu! Cứ như vậy mà dừng lại.
Hùng vương vẫn lẳng lặng nằm tại nơi đó, đối với hết thảy sự vật xung quanh mình hoàn toàn không biết gì. Hắn thực sự quá mệt mỏi. Thân thể hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, cực kỳ cạn kiệt. Thiên kiếp giáng xuống, vừa vặn đánh vào đầu hắn cơ hồ muốn rút cả xương cốt của hắn đi.
Tại một chỗ bình yên, linh hồn của hắn tựa hồ đang rong chơi trong hư không. Dường như có cái gì không nhớ rõ, bắt không được, nhìn không thấy rõ… Hắn, hiện tại chỉ muốn đánh một giấc, cái gì cũng không quan tâm đến. Cái gì cũng không để ý mà ngủ thiếp đi.
Nhưng vào lúc này tựa hồ có một tiếng nói đau xé tâm can đang gọi hắn:
- Tứ ca … Tỉnh lại đi …
Tựa hồ như là Cửu đệ - Ưng vương đang gọi mình!
Hùng vương bỗng trở nên chấn động!
Hùng Khai Sơn cố gắng như thế nào cũng không mở mắt ra được. Hắn liên tục cố gắng, nhưng hai mí mắt của hắn lại nặng nề giống như bị núi đè.
Huynh đệ của ta!
Huynh đệ của ta đang gọi ta!
Hùng Khai Sơn nghĩ tới tình trạng hiện giờ không khỏi lo lắng, dốc cạn lực lượng của mình để đứng lên nhưng không hề có một chút phản ứng nào. Toàn thân mềm nhũn giống như là một tấm vải vậy!
- Tứ ca… Tỉnh lại đi… Tỉnh lại đi… Ta không chịu được nữa rồi…
Lại là tiếng nói của Ưng vương vang vọng bên tai hắn.
Trong lòng của Hùng Khai Sơn không ngừa gào thét cùng lo lắng dẫy giụa… Cửu đệ. Cửu đệ! Rút cuộc ngươi đã gặp phải chuyện gì? Cửu đệ… Tứ ca đến cứu ngươi đây… Tứ ca lập tức tới ngay…
Đúng lúc này trong đầu Hùng Khai Sơn giống như xuất hiện kỳ tích hiện lên hình ảnh của Ưng vương, hắn hình như đang nhìn thấy vị huynh đệ của mình một thân đầy máu, con mắt mơ hồ không khỏi khiến trong lòng hắn quặn đau. Đau đến tận lục phủ ngũ tạng, hắn cảm giác như lục phủ ngũ tạng của mình bị nghiền nát thành ngàn mảnh nhỏ!
Ưng vương đang tuyệt vọng nhìn hắn.Dùng thanh âm gần như không nghe thấy được, khẽ mấp máy môi, gian nan nói:
- Tứ ca … Tỉnh lại đi mà… A …
Hùng Khai Sơn ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, đột nhiên từ dưới mặt đất nhảy dựng lên.
Hắn rút cuộc cũng đã tỉnh lại!
Ở thời khắc quan trọng trong chiến trường thành công vượt qua lôi kiếp. Bị lôi kiếp oanh kích vào đầu Hùng vương hắn không ngờ lại tỉnh lại như có kỳ tích.
Nhưng hắn vừa mới tỉnh ánh mắt lại mở to tới cực hạn, khóe mắt muốn nứt ra!