Vị Cuồng Đao nhẫn này đang kêu gào, không biết là nên cảm thấy vinh hạnh và may mắn hay là xui xẻo. Dù sao thiên kiếp của Thánh Tôn không phải một tên Cuồng Đao nhẫn tu vi Thánh Hoàng nhị cấp như hắn có thể chịu đựng.
Kết quả rất rõ ràng …
Cái vị Cuồng Đao nhẫn không kịp nói thêm một tiếng nào trực tiếp biến thành một đống thịt cháy!
Mà người gây ra họa là Hùng vương Hùng Khai Sơn hiện giờ ở cách chỗ phát sinh chuyện này lại cư nhiên không biết tới chuyện này. Vẫn như cũ, điên cuồng gào thét, giận dữ. Thân thể cường tráng xoay trở lại, di chuyển như cơn gió, cước bộ của hắn tuyệt không dừng lại dù chỉ một lần. Hiện tại ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn là dùng thanh trường đao trong tay mình tung hoành trận địa địch nhân. g**t ch*t mười vạn tộc nhân dị tộc. Mỗi một lần lướt qua lại có người ngã xuống, cứ như thế lặp đi lặp lại!
Tận cho đến khi giết sạch lũ ngoại bang, cẩu tạp chủng này mới thôi.
Không thể không khâm phục tay nghề của Quân đại thiếu gia. Trường đao trong tay Hùng Khai Sơn là binh khí duy nhất còn lại của liên quân ưng – hùng. Là binh khí duy nhất còn có thể sử dụng. Tuy rằng đã chém vượt qua giới hạn chịu đựng của nó, có nhiều chỗ đã bị sứt mẻ, nhưng lưỡi đao như răng cưa dày đặc này tại chiến trường càng thêm kh*ng b*!
Trên đỉnh đầu hắn, những tia sét dày đặc liên tiếp được ngưng tụ. Đạo lôi kiếp thứ nhất không có kết quả, dường như đã chọc giận tới uy nghiêm vô thượng của lôi kiếp. Giống như là thẹn quá hóa giận, liền một lúc đánh ra ba đạo thiên lôi tạo thành hình chữ phẩm, đánh xuống phía dưới!
Ánh chớp tỏa ra, lôi kiếp từ khoảng không tỏa sáng, lát sau đã đến mặt đất.
Tốc độ kinh người như vậy, khiến cho kẻ khác không khỏi líu lưỡi.
Vào thời khắc ba đạo lôp kiếp đánh xuống, lần thứ hai Hùng Khai Sơn từ vị trí ban đầu xông ra bên ngoài năm trượng.
Bở vì Hùng vương đang trong trạng thái điên cuồng vô tình công kích địch nhân lại thành vô tình né lôi kiếp!
Khoảng cách năm trượng cũng không tính là xa, nhưng lại tránh được mặt chính diện của lôi kiếp! Mà năm trượng phía sau hắn có hơn mười vị Cuồng Đao nhẫn đứng đó. Bọn hắn vừa bắt đầu công kích Hùng Khai Sơn đã bị Hùng Khai Sơn hét lên một tiếng rống giận, vọt tới!
Bọn hắn hiện tại đang u u mê mê không hiểu rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra thì trước mặt đã không thấy bóng dáng địch nhân nhưng lại có hai chiến hữu của bọn hắn biến thành thi thể. Đến lúc này còn cố kỵ gì nữa? Quả thực là vô cùng nhục nhã mà!
Bọn hắn hai mắt đỏ hồng xoay người đuổi theo Hùng Khai Sơn đang tiến đến. Từ ngoài nhìn vào chỉ thấy một hàng đao được giơ lên. Tên điên này giết bao tính mạng tộc nhân của bọn hắn. Bọn hắn, những vị Cuồng Đao thiên nhẫn này chỉ cảm thấy máu nóng trào lên đầu, vô cùng nhục nhã.
Cứ cho là những người chết đi ngày thường bọn hắn chưa từng để chúng trong mắt, giống như là một con kiến vậy. Nhưng dù sao bọn hắn thủy chung vẫn là tộc nhân của bọn hắn, bản thân bọn hắn có thể khinh thường chúng nhưng bọn hắn lại quyết không cho phép những kẻ khác giẫm đạp lên chúng!