Bất quá cái vị chiến sĩ hùng tộc tự bạo kia cũng hiểu được mình cùng địch nhân trước mắt kia huyền công có chênh lệch cực lớn. Vốn không có vọng tưởng có thể khiến hắn đồng quy vu tận. Dụng ý ban đầu của hắn cũng chỉ là dùng phương thức tự bạo để tranh thủ một ít thời gian. Ngăn cản lực lượng của bọn chúng đổ bộ xuống dưới, cho huynh đệ của mình có đủ thời gian chuẩn bị. Tận sức giết thêm một chút ít địch nhân.
Hắn dùng tính mạng của mình, linh hồn của chính mình làm ra vụ nổ mạnh này, chắn sát thần ở bên ngoài. Chỉ cần tranh thủ thêm một giây đồng hồ thì sự hy sinh của mình cũng không vô ích.
Có thể vì chiến hữu của mình tranh thủ một giây đồng hồ, để cho các bạn của ta có một chút thời gian để chuẩn bị.
Bởi vì cao thủ Thánh Tôn như vậy, một khi đáp xuống đám đông chiến sĩ Thiên Phạt có khả năng sẽ gây thiệt hại cực lớn, có tính chất hủy diệt đối với Thiên Phạt. Có thể sẽ có rất nhiều đồng bọn, thậm chí sẽ không kịp dùng Hồi Thiên Đan cũng đã bị hắn chém giết!
Mà bản thân mình khi trước cũng đã dùng qua Hồi Thiên Đan, đã từng chết một lần rồi!
Cái sinh mệnh này vốn đã được nhặt về. Có thể vì các bằng hữu mà ra sức tạo ra một đường sinh cơ thì cho dù chết cũng vẫn có lãi.
- Con mẹ nó!
Mắt thấy huynh đệ khẳng khái chịu chết, khóe mắt Hùng Khai Sơn đỏ bừng, ngửa mặt lên trời rống to. Hai mắt đỏ bừng tựa hồ như sắp chảy ra máu tới nơi. Hắn kéo đại đao lên, liều mạng lao về phía kia, trên đường điên cuồng chém giết.
Nơi nào hắn đi qua giống như một chiếc thuyền to lớn rẽ dòng sóng máu lướt trên mặt nước.
- Xếp thành hàng! Cả đoàn dàn trận, không nên tự làm rối loạn đội hình. Dàn trận để kết liễu lũ cẩu tạp chủng này. Vì các huynh đệ báo thù!
Ưng vương rống to một tiếng, thanh âm sắc bén, giống như là phá vỡ trời cao. Nếu nghe được thanh âm của hắn cũng không khó để tưởng tượng hắn đang giận dữ, bi phẫn đến mức nào. Cơ hồ muốn phun một ngụm máu từ trong cổ họng ra ngoài.
- Báo thù! Báo thù!
Xúc động vì sự hi sinh của chiến sĩ hùng tộc đã hoàn toàn khơi dậy nên hung tính của toàn bộ chiến sĩ Thiên Phạt nơi đây.
Mà Ưng Vương cũng vào thời khắc này làm ra một quyết định chính xác nhất.
Dàn trận!
Tỷ phu truyền thụ thập diện mai phục tuyệt sát đại trận, mỗi người tạo thành một tổ độc lập.
Mà thời gian dàn trận chính là do vị chiến sĩ hùng tộc Thiên Phạt kia dùng chính sinh mệnh mình để đổi lấy. Tuy rằng chỉ là một chút thời gian nhưng nếu không có nó, chỉ sợ thế trận chưa kịp hình thành đã gặp phải tai họa sát thân.
Cho dù trận pháp có cường đại như thế nào, nếu không có thời gian hình thành thì cũng không tạo thành uy h**p gì lớn.
- Cũng chính vì việc này mà …
Một tiếng rít chói tai giống như một lợi kiếm cắt ngang bầu trời, hướng về phía vị Chí Tôn thiên nhẫn đang rút lui ở phía bên kia bắn đi.
Vừa rồi lực lượng mà chiến sĩ Thiên Phạt tự bạo đánh bay tên Chí Tôn thiên nhẫn ra ngoài khiến hắn tức giận tới mức hộc máu. Hắn ổn định lại thân hình bay nhanh đến chỗ lúc trước, tự hạ lệnh dùng chiến thuật biển người vây công, tiêu hao sức lực của địch nhân, đánh tan trận hình của bọn chúng.