Đức Khổ chỉ còn lại chút hơi tàn nhưng vẫn như cũ cố chấp trừng mắt nhìn hắn, khó nhọc mở miệng hỏi:
- Ngươi … Ngươi vì sao không giữ lời?
Hùng Khai Sơn trừng mắt nhìn hắn từ từ rơi xuống. Phốc một tiếng đem đại đao chỉ xuống mặt đất, nhìn thân thể Đức Khổ rơi xuống đập vào một tảng đá lớn, huyết nhục văng khắp nơi. Sau đó hắn giơ đại đao lên, một bên dùng sống đao đập vào thân thể hắn, đập liên tục mấy chục cái, một bên thì chửi ầm lên:
- Lão tử như thế nào lại không giữ chữ tín? Đây không phải là đang giữ chữ tín với ngươi sao? Đây không phải là đơn đả độc đấu sao? Nói chữ tín với ta này! Nói chữ tín với ta này! Chữ tín bà ngoại ngươi! Chữ tín cả nhà ngươi! Chữ tín ngươi …
Từ đầu đến cuối nện mấy chục sống dao xuống. Vị tộc nhân dị tộc chuyên giảng chữ tín này đã hoàn toàn biến thàng đống thịt vụn. Hùng Khai Sơn phun nước miếng, phẫn nộ nói:
- Ngươi cho rằng lão tử cũng bệnh như ngươi? Đi giảng chữ tín với loại người như ngươi? Ta kháo. Con bà ngươi. Coi ta ngốc sao? Bức ta? Ta nhổ vào …
- Đại vương uy vũ!
Mấy nghìn chiến sĩ Hùng Tộc khâm phục nhìn lên vị vương giả vô sỉ này, không hẹn mà gặp đồng thời đều vỗ ngực một cái.
- Còn ồn ào cái gì đó? Không mau tiếp tục chém giết đi? Trên chiến trường mà còn nói chữ tín chó má với địch nhân. Bọn ngoại bang này thực sự là đầu …
Hùng Khai Sơn đảo cặp mắt trắng dã, mắng:
- Tên này khẳng định trong thời gian hắn trong bụng mẹ đã từng ngã, hơn nữa không phải chỉ một lần. Bằng không hắn cũng không thiếu não đến tình trạng này. Mẹ hắn khẳng định cũng thiếu não, mụ nội hắn khẳng định cũng như vậy. Quả thực là dòng máu thượng đẳng!
Vài vị chiến sĩ hùng tộc miệng méo xệch vác đao chạy sang phía chiến trường bên kia.
Hùng Khai Sơn đắc ý cười to hai tiếng, đột nhiên trợn mắt há hốc mồm.
Bởi vì hắn rõ ràng đã nghe thấy, phía bên kia chiến trường truyền đến vài thanh âm của mấy chiến sĩ hùng tộc tức giận mắng:
- Ngươi, ngươi đó, trong thời gian ở trong bụng mẹ, mẹ ngươi đã từng ngã sao?
Lại có một tên dị tộc ngơ ngác trả lời một câu:
- Cái gì?
- Cái gì bà cố ngươi! Xem bộ dáng này của ngươi khẳng định là mẹ ngươi đã từng ngã!
Trả lời hắn chính là một chuỗi tiếng kêu thảm thiết!
Đầu Hùng Khai Sơn tràn đầy hắc tuyến.
Dường như trong chốc lát toàn bộ chiến trường đã biến thành sân khấu của chiến sĩ hùng tộc. Khắp nơi đều tràn ngập tiếng rống to, điều duy nhất tiếc nuối chính là lời nói của bọn hắn vô cùng đơn điệu. Toàn bộ nói ra chỉ có một câu, nói đi nói lại:
- Mẹ ngươi đã từng ngã qua chưa?
Mỗi một tiếng rống theo sau nó chính là một đao dũng mãnh chém thẳng xuống, cùng với nó chính là từng đợt tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Càng về sau, lại trực tiếp biến thành …
- Ngã qua chưa?
- Ngã qua chưa?
- Ngã qua chưa?
Các chiến sĩ Hùng Tộc bên này được mắng tức thì cao hứng, phấn chấn, càng đánh càng hăng hái, dương dương tự đắc. Vương giả chính là vương giả a, những lời mắng này dùng để trút giận thực là đã nghiền. Miệng mắng tay chém, chiến lực bên ta quả thực tăng lên mấy cấp độ.