Dịch giả: Goncopius
Theo tiếng âm thanh gầm rú kia ngày càng tới gần, vốn đám dị tộc nhân đang rơi vào trạng thái sợ hãi đột nhiên tất cả đều toát lên thần sắc vui mừng như điên.
Tâm tư Ưng Vương vừa động, cánh thiết liền mở ra bay lên không trung, dõi mắt nhìn về phía xa xa, lấy đảm lượng của Ưng Vương trong lúc nhất thời cũng không nhịn được mà hít một hơi lạnh thật sâu.
Nơi xa, một đám quái vật hai đầu kéo dài đến tận chân trời, bọn chúng cưỡi một loại quái vật quái dị hình dáng giống ngựa, liều mạng dùng roi mà quất, điên cuồng tiến lên phía trước!
Trên bầu trời, cũng có một đám quái vật ít hơn phía trước, ít nhất cũng có mấy trăm cái chấm đen nhỏ đang lăng không bay lượn đến đây, tốc độ bay lượn của chúng nhanh như sấm sét!
Mấy điểm đen đang phi hành trên không trung này chắc chắn là bọn cao thủ đỉnh phong của dị tộc nhân! Dựa vào tốc độ phi hành của bọn chúng mà phán đoán, thực lực thấp nhất trong đám này cũng là Cuồng Đao nhẫn!
Lần này phiền toái lớn rồi!
Hiểu rõ được tình hình lúc này, Ưng Vương không khỏi chấn động. Trong đầu lập tức lóe lên một cảm giác nguy cơ cực độ!
- Cao thủ cùng với đại bộ đội của dị tộc đang dùng tốc độ nhanh nhất tiếp cận vào đây. Mọi người dàn trận! Toàn bộ đội viên chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!
Ưng Vương giương đôi thiết cánh lên, giương giọng hét lớn. Sau đó thần sắc của ba nghìn chiến sỹ Ưng tộc liền trở nên ngưng trọng, dựa vào hình thức huấn luyện hằng ngày cứ mười người một tổ, tự phát đứng thành đội hình chiến đấu.
" Keng"! Một thanh âm vang lên, trường đao mang theo bên người đồng thời xuất ra khỏi vỏ.
Chiến sỹ Hùng tộc chậm rãi lui về phía sau mười bước, cùng với chiến sỹ Ưng tộc hỗ trợ cho nhau. Cũng là mười người tạo nên một đội ngũ chặt chẽ. Hùng Khai Sơn ra lệnh một tiếng, đội ngũ của hai tộc Ưng, Hùng liền đan xen vào nhau trong nháy mắt đã hình thành một đội hình chiến đấu hoàn toàn mới.
Lấy hai mươi người tạo thành một đội, mười người trong Ưng tộc, mười người trong Hùng tộc.
Quang mang trường đao trong tay lóe lên, nhất trí hướng về phía trước.
Vào giờ khắc này trong lòng của mọi người đang nhớ lại lời giáo huấn của Quân Mạc Tà:
- Chỉ cần phía trước ngươi còn có chiến hữu của ngươi, vậy thì ngươi phải có trách nhiệm dùng toàn lực của ngươi cùng với tánh mạng của ngươi để bảo vệ phía sau lưng của hắn! Chỉ cần trước mặt ngươi còn có địch nhân, chỉ cần ngươi còn có một khẩu khí thì như vậy ngươi chỉ có một trách nhiệm duy nhất đó chính là giết địch! Ngươi không cần phải suy nghĩ phòng bị cho bản thân, cũng không cần phải lo lắng an toàn bởi vì phía sau lưng của ngươi còn có chiến hữu của ngươi, hắn sẽ vì ngươi mà hộ vệ cho ngươi!
Không khí giữa sân ngưng trọng tựa như thực thể có thể nhìn thấy bằng mắt thường!
Không khí đã trở thành một thùng thuốc súng khổng lồ, chỉ cần một khi có một xúc động, cho dù tùy tiện chỉ là một đốm lửa nhỏ tóe lên thì cũng đủ để gây ra một trận nổ lớn kinh thiên động địa.
Thực lực của tám người Lộc Thánh Tôn so với Ưng Vương tự nhiên mà nói là không thể giống nhau được, bọn hắn sớm đã phát hiện đối phương giống như là sao băng tăng tốc chạy tới rồi, tám người liếc mắt nhìn nhau trong mắt đều hiện lên vẻ trầm trọng đến cực điểm. Bởi vì cục diện trước mắt đã tồi tệ đến mức kinh khủng, một trận chiến này có thể bảo vệ được bản thân hay không, có thể trụ vững trước dị tộc cho đến lúc các cao thủ viện trợ ở phía sau đuổi kịp tới đây hay không? Trong lòng tám người, không có nửa điểm nắm chắc!