Dịch giả: ankaze
-Khai!
Hùng Khai Sơn gầm to một tiếng, một đạo tiên huyết dung nhập vào thân kiếm!
Sau một thời gian tích lực, Nhất Kiếm Phá Thiên Kiêu bùng nổ!
Vạn đạo kiếm quang cùng nổ tung trên không trung.
Vạn kiếm như muốn xuyên phá nhật nguyệt.
Vạn kiếm càn quét dọc ngang, mục tiêu chỉ một!
Thương Thượng Nộ Cúc đối với vạn kiếm trước mặt, gầm to một tiếng, thân hình xoay tròn, song đao dắt chéo phòng thủ!
Nhưng đối với vô số kiếm quang công kích dày đặc, Thương Thượng Nộ Cúc không ngừng thét lớn thảm thiết!
Sau một hồi điên cuồng tấn công, lúc này hắn đã rơi vào cục diện hung hiểm.
Hối hận! Lúc này Thương Thượng Cúc Hoa chỉ có ý niệm hối hận! Tại sao ngay từ đầu bản thân không dùng ẩn sát thuật?
Ta hận!
Khuôn mặt Hùng Khai Sơn lãnh khốc, miệng vẫn rỉ máu nhưng tâm lại kiên định như núi, trường kiếm trên tay tiếp tục khu động, Nhất Kiếm Phá Thiên Kiêu phát động hoàn toàn, kiếm ý cùng kiếm chiêu đạt đến đỉnh phong!
Đột nhiên một tiếng thê lương van lên, mọi người không ai nhận biết tiếng thét phát ra từ đâu!
Sau đó từ không trung hơn mười đạo máu tươi đột nhiên phun lên, sau đó một con nhím thân thể đầy những cột máu không ngừng phun trào xuất hiện. Tất cả mọi người đều không nhịn được hít một hơi lạnh.
Thắng thua đã rõ!
Hùng Khai Sơn cười lớn, thân thể cấp tốc hạ xuống.
Cũng không hẳn là hạ xuống, mà chính là vô lực ngã xuống!
Hiển nhiên lúc này lực lượng trên người Hùng Khai Sơn cũng đã cạn kiệt!
-Con gấu cao to đen hôi khốn khiếp, ta muốn giết mi, ta phải giết mi!
Lần này tổng cộng có hai tiếng thét vang lên, thanh âm trầm vang thì vẫn còn khí lực, nhưng thanh âm bén nhọn lúc trước đã yếu ớt rất nhiều!
Thân Thể Thương Thượng Cúc Hoa lúc này đã như bị chém làm hai!
Không biết từ lúc nào, thân thể đã bị một kiếm của Hùng Khai Sơn cắt đôi!
Hùng Khai Sơn cũng sau một kiếm này nà mất hết lực lượng!
Nhưng đối mặt với thương thế như thế, cho dù là Chí Tôn Thiên Nhẫn cũng mà trí mạng, hai thân thể dần tách ra, máu tươi không ngừng phun lên!
Hai đạo nhân ảnh điên cuồng bay về phía Hùng Khai Sơn!