Dịch giả: Dakbring
Biên Dịch: nhatky
- Ừ ừ, đúng là không đúng rồi. Bọn chúng vốn không thể dễ chết vậy chứ!
Hùng Khai Sơn sờ cắm nói:
- Đã tới được cảnh giới Tôn Giả, tuy đối mặt Thánh Giả Thánh Hoàng tuyệt không có cơ hội thủ thắng, nhưng cho dù vậy, cũng không đến nỗi xoạt một cái là chết. Nếu là thật sự không chịu nổi, tiểu tử cùng ta giao thủ đó đã sớm xong đời.
- Càng không cần nói đa số là ngoài ý muốn bị quét trúng một đao, lại ngoài ý muốn mà xong đời còn nhiều hơn…
Ưng Vương bổ sung.
- Nếu thật đúng là như thế… Đám tạp chủng này thật đúng là không thích hợp quần chiến, ít nhất là không thể dùng cái ẩn thân thuật chết tiệt kia trong hỗn chiến!
Hùng Khai Sơn hai mắt sáng bừng.
Vừa rồi giao đấu với Hạ Xuyên Phách Qua, có thể nói là hắn đã dùng hết sức chín trâu hai hổ, lại thủy chung không thể gây rắc rối cho đối phương, thậm chí nếu không phải nhớ kỹ lời Quân Mạc Tà dặn dò, chưa nghĩ thắng mà phải lo bại, thận trọng tử thủ, chưa chắc đã có thể toàn thân trở ra.
Nếu là đám Quỷ Nhẫn đó quả thật không thích hợp quần chiến, hay là không thể trong đám hỗn chiến thi triển ẩn thân thuật chết tiệt nọ, vậy trận chiến này, bên ta dùng chiến thuật kéo dài có khả năng tranh thủ được thời gian ắt hẳn phải tăng số quân ra quần chiến.
- Tuy rằng như thế, chúng ta cũng không thể lạc quan mù quáng… Đám tạp chủng này cố nhiên không thích hợp quần chiến, nhưng chúng ta nếu muốn trong chiến đấu g**t ch*t hoặc là thương tổn bọn chúng, cũng cần phải có may mắn. Vả lại theo số người của bọn chúng càng ít, xác suất chúng ta đắc thủ cũng càng thấp! Dù sao chúng ta căn bản là không biết đám tạp chủng này núp ở chỗ nào.
Ưng Vương sắc mặt trầm trọng nói:
- Còn nữa, ta tuy rằng phát hiện điểm này, nhưng trước mắt vẫn không nghĩ ra thủ đoạn hữu hiệu đem khuyết điểm đối phương lợi dụng tốt nhất. Nếu là có đại tỷ hoặc là tỷ phu ở đây thì tốt rồi, nói đến trí tuệ chiến trường, bọn họ mới chân chính là đại tông sư.
- Mấy tên gia hỏa này mà cũng xứng để cho đại tỷ cùng tỷ phu đích thân ra tay sao?
Hùng Khai Sơn khinh thường nói:
- Nếu là không gặp phải cái thứ ẩn thân đáng ghét này lão tử một người có thể đánh mười tên bọn chúng!
Ưng Vương bĩu môi, khoanh tay lặng im, cứ mặc cho Hùng Khai Sơn đánh rắm. "Người ta có được siêu cấp kỹ năng gần như nghịch thiên, chính là lấy nhỏ đánh lớn, ngươi lại muốn người ta không dùng? Đổi lại là ngươi thì ngươi không dùng sao?"
Ưng Vương biết được, chính mình nếu tiếp tục cùng Hùng Vương ở chung một chỗ chỉ sợ chỉ số thông minh của mình cuối cùng sẽ tuột dốc không giới hạn… Nhịn không được lén lút nhích ra ngoài từng bước, rời xa tên khó dạy này, vạn nhất thực sự phải biến thành cái dạng trong đầu chỉ toàn đá tảng, cơ bắp, tương hồ chẳng hạn, đúng là chết còn sướng hơn…
Bọn hắn âm thầm thương nghị, cân nhắc làm sao lợi dụng phát hiện này, còn dị tộc nhân bên đối diện, cũng là xì xào bàn tán.
Song phương giằng co lẫn nhau như hổ rình mồi, nhưng chiến cuộc lại ngoài ý muốn lâm vào trạng thái tạm thời ngừng chiến!