Dịch giả: Dakbring
Biên Dịch: nhatky
Trước khi đi, Quân Mạc Tà cho bọn hắn mỗi người một viên Hồi Thiên Đan, dùng để bảo mệnh, giờ phút này, bọn hắn lại quật cường chịu đựng đau đớn từ thương tích, mỗi người đều cho rằng: "Hiện tại mới chỉ là vết thương nhỏ, vẫn chưa đến lúc cần thiết dùng loại tiên dược này! Còn chịu đựng được thì cố chịu đựng, vạn bất đắc dĩ mới phải sử dụng đến thần dược như thế!"
Đối diện, dị tộc nhân luôn nổi danh hung tàn, trong mắt hầu hết hiện rõ sự sợ hãi, thần sắc kinh hoàng. Kể cả Đức Khố Bộ Thưởng đang quan sát ở xa xa cũng bao gồm luôn trong đó!
Đức Khố Bộ Thưởng vốn đã tận lực đánh giá cao sức chiến đấu đám dũng sĩ Hùng tộc này, nhưng vẫn không nghĩ ra, chính mình đã đánh giá cao nhưng kì thực vẫn là chưa đủ!
Một đôi cánh đen ngòm mở ra, tức thì khiến không trung một mảng tối sầm lại. Ưng Vương là người đầu tiên điều tức dưỡng thương xong, "vút" một tiếng dừng ở trước mặt Hùng Khai Sơn. Đánh mắt với Hùng Vương một cái. Huyền công của Ưng Vương thâm hậu hơn nhiều, hoàn toàn vượt xa chúng Ưng tầm thường, tất nhiên sẽ là người đầu tiên trong Ưng tộc phục hồi lại như cũ.
Hùng Khai Sơn hiểu ý, truyền âm hỏi:
- Gì vậy?
- Ngươi vẫn cứ nóng nảy như xưa!
Ưng Vương lạnh lùng nói:
- Đại tỷ cùng tỷ phu giao nhiệm vụ cho chúng ta chính là tận lực giữ vững càng lâu càng tốt! Dùng hết khả năng làm chậm bước tiến của dị tộc nhân. Ngươi xuất quân ra trận mà không biết cái quái gì cả, như thế nào lại không thèm để ý an nguy bản thân mà liều mạng chịu tổn thương, ngươi có mấy cái mạng để liều? Chúng ta có thể chết, nhưng nếu thật sự phải chết, cũng phải chờ tới khi viện quân phía sau đuổi tới mới được chết! Trước khi viện quân đến, chúng ta tuyệt đối không thể bỏ mạng! Việc bây giờ phải làm chính là phải kéo dài mạng sống, chỉ có sống sót mới có thể ngăn cản ngoại tộc tiến vào Huyền Huyền đại lục!
Hùng Khai Sơn há miệng th* d*c, cuối cùng cúi đầu rầu rĩ nói:
- Ngươi nói rất đúng, ta vừa rồi đúng là mê muội mà!
Nhận sai như thế này, coi như lịch sử được mở ra một trang mới, đây là Thiên Phạt Hùng Vương Hùng Khai Sơn, là lần đầu tiên trong đời nghiêm túc nhận sai.
- Nếu muốn đánh lâu dài, đánh cầm chân, trước tiên chúng ta cần phải vững vàng.
Ánh mắt Ưng Vương khẽ lay động, nói:
- Chúng ta còn có bát đại Thánh Tôn tiền bối ở phía sau, ngoại trừ bản thân chúng ta, đối phương tuyệt không có khả năng biết được. Cái này chính là sát chiêu cực mạnh của chúng ta, cũng là con bài tẩy sau cùng. Dị tộc nhân tuy số lượng đông đảo, nhưng cao thủ chân chính cũng chỉ có hạn. Chỉ cần không loạn, lấy thực lực chúng ta nhất định có thể thủ được.
- Đúng!
Hùng Khai Sơn hoàn toàn khâm phục, miệng mồm mở to nói:
- Ta toàn bộ nghe ngươi... hắc hắc... Tiểu Ưng, không phải nói chứ, cái đầu ngươi nhìn như quả dưa thế kia mà tâm địa thật lại quá gian mà, đúng là trước kia nhìn không ra a!