Dịch giả: nhatky
Biên Dịch: nhatky
Hùng Khai Sơn đáp xuống đất, Nhất Hùng đi đầu đang điều chỉnh đội ngũ thân thể hùng tráng tựa như một tòa tháp sắt kiên cố nhất, tiếng dẫm chân trên mặt đất phát ra ầm ầm!
Con mắt lạnh lẽo nhìn dị tộc nhân hình thù quái dị đang xông lên, hắn đột nhiên cười ha hả khiển trách:
- Bá Cấn! Ngươi cười cái gì...
Thượng Xuyên Phách Khố giận dữ, chỉ tay quát hỏi. Cùng lúc đó, muội muội đồng thể sinh đôi của hắn cũng hét lên một tiếng:
- Ngu xuẩn! Cười cái gì?
- Ha ha ha...
Hùng Khai Sơn ôm bụng, vỗ đùi, cười lớn tiếng:
Trước đây đã sớm nghe nói dị tộc nhân là cái loại dị dạng biến tướng. Khi đó bổn vương còn cho rằng các bậc tiền bối khoa trương, khuếch đại. Bây giờ tận mắt thấy mới biết được, trên đời lại tồn tại cái loại như các ngươi khiến người ta vừa nhìn thấy liền ghê tởm! Thật sự là thế giới rộng lớn, cái gì cũng có thể có. Bổn vương bội phục, bội phục. Lời các bậc tiền bối quả không ngoa mà... Hôm nay thật sự là được mở rộng tầm mắt mà...
Hai cái đầu của Thượng Xuyên Phách Khố như đồng thời nổi giận gầm lên:
- Càn rỡ! Đồ khốn!
Thanh âm một cái dõng dạc, một cái lại lanh lảnh. Vốn đã khó nghe, giờ lại còn pha lẫn vào nhau khiến người ta nghe xong liền cảm thấy khó chịu không thể tả.
Hùng Khai Sơn đảo đảo tròng mắt, phun một bãi nước bọt khinh thường:
- Các ngươi... Cái bộ dạng khó coi như vậy mà cũng dày mặt vác cái mặt mo đi ra nơi này. Huyền Thú Thiên Phạt sâm lâm chúng ta tưởng rằng so với nhân loại đã xấu xí hơn biết chừng nào, vậy mà đối diện với các ngươi, bổn vương lại đột nhiên phát hiện mình vẫn thuộc dạng ngọc thụ lâm phong anh dũng tiêu sái biết chừng nào... Cái cảm giác ư việt như vậy thật sự là lần đầu tiên trong đời bổn vương mới có... Thật sự cám ơn nha! Cái lũ quái vật các ngươi còn không nhanh chóng tìm cái gốc cây mà treo cổ tự sát đi, còn chờ gì nữa chứ? Àh... Bổn vương lỡ lời... Một gốc cây sao đủ chứ... Ít nhất cũng hai gốc cây mới đủ dùng mà... Ha ha...
Công phu mồm mép của Hùng Khai Sơn thật sự sắc bén, câu đầu còn cảm tạ người ta, câu sau liền xúi người ta tìm đường tự sát!
Thượng Xuyên Phách Khố giận dữ, hét một tiếng dài:
- Hắn rõ ràng đang muốn kéo dài thời gian để chờ mấy tên súc sinh kia hồi phục! Tất cả cùng xông lên, làm thịt bọn chúng cho ta!
Kẻ này tính ra lòng dạ cũng cẩn mật, chỉ nói vài ba câu đã phát hiện dụng ý của Hùng Khai Sơn, liền phất tay ra lệnh.
Hùng Khai Sơn cả giận hét lớn:
- Hừ! Chỉ bằng cái loại bán nam bán nữ, nửa người nửa quỷ như các ngươi cũng đáng cho bổn vương kéo dài thời gian sao? Bổn vương Hùng Khai Son chính là bá vương Thiên Phạt Hùng! Quái vật ngươi hãy xưng tên ra, dưới đao bổn vương không chém một tên quỷ vô danh!
- Bổn tọa chính là Thượng Xuyên Phách Khố!
Thượng Xuyên Phách Khố nhe răng cười:
- Bá vương Thiên Phạt Hùng? Không sai không sai... Trận chiến đầu tiên bổn tọa tiến vào đại lục có vương giả Hùng tộc cho ta tế đao, coi như chuyến này đi cũng không tệ lắm! Nghe nói thú đan Thiên Phạt chúng thú bổ dưỡng nhất, như vậy đan nguyên của Thú vương chắc hẳn còn tốt hơn. Bổn tọa mới vào Huyền Huyễn đã gặp được cơ duyên này... May mắn... may mắn quá! Ha ha ha...