Dịch giả: Chim Ruồi
Quân Mạc Tà điên lên, bức tóc nói:
- Đến đây, các vị đại lão, các ngươi chỉ dạy ta đi, ta van xin luôn đấy! Trận này đánh thế nào? Con mẹ nó a, nếu dùng hơi thổi có thể g**t ch*t địch nhân thì chúng ta cũng có thể bị mệt chết vì thổi đứt hơi a! Mấy trăm vạn, trời ạ, mấy trăm vạn.... Lão tử trâu bò thật! Rất trâu bò! Một mình ta đối phó mấy trăm vạn! Ta quả thật là anh hùng a! Con bà nó chứ, ta chưa bao giờ phát hiện thì ra ta có thể cao thượng vĩ đại đến mức kh*ng b* thế này a...
Đám người Cổ Hàn cũng chỉ im lặng, sự thật đúng là thế, bọn họ biết nói gì bây giờ?
Quân Mạc Tà đột nhiên cười khổ:
- Khi xưa ta nghe đến Đoạt Thiên chi chiến, ta nghĩ hai bên cử ra vài nhân vật đỉnh phong như Hoa Sơn Luận Kiếm, thắng thua thành bại, ai cũng không sao, đánh xong ai về nhà nấy. Ta cứ nghĩ đến phiên ta thì chỉ cử ra vài cao thủ, nhiều nhất là ba mươi người để chiến đấu. Bây giờ mới nói cho ta biết, đột nhiên ta phải đối mặt với mấy trăm vạn đại quân, quả thật là chỉ chênh lệch "một ít" a...
Cổ Hàn cũng đành cười khổ:
- Ai nói cho ngươi biết là hai bên chỉ phái mấy chục người tham chiến? Đoạt Thiên chi chiến bởi vì sự quy mô to lớn, tàn khốc đến mức khó có người tưởng tượng ra nên mới gọi là cuộc chiến đoạt thiên! Số nhân mã hai bên ít nhất cũng vài ngàn người, hơn nữa tất cả đều là cao thủ đỉnh phong. Thêm vào đó, cả hai bên đều có tâm ý bồi dưỡng nhân tài cho cuộc chiến tiếp theo, nên phe nào cũng dẫn theo đồ tử đồ tôn tiến đến quan sát Đoạt Thiên chi chiến. Chính vì thế, mỗi cuộc chiến, nhân số đều trên vài vạn, làm gì có chuyện vài ba mươi người chiến đấu mà thôi...
Sau đó, Cổ Hàn đột nhiên vuốt vuốt râu, hỏi một cách tò mò:
- Mà... Hoa Sơn Luận Kiếm là cái gì thế? ()
- Hoa Sơn Luận Kiếm là cuộc chiến trên đỉnh Hoa Sơn, một nơi vô cùng xinh đẹp, các cao thủ mạnh nhất chiến đấu cùng nhau để tranh giành vị trí đệ nhất thiên hạ, sau đó...
Quân Mạc Tà thở dài ai oán:
- Mà thôi, đừng hỏi cái gì Hoa Sơn Luận Kiếm nữa, tiếp tục nói về Đoạt Thiên chi chiến đi...
Mai Tuyết Yên từ từ thở dài, thản nhiên nói:
- Còn nói cái gì nữa, đành phải dốc hết sức mà chiến, không thẹn với lương tâm là tốt rồi....
Trên mặt những người của Thiên Thánh Cung đều lộ ra vẻ xấu hổ. Chuyện Tam Đại Thánh Địa đối phó với Thiên Phạt sâm lâm, bọn hắn đương nhiên có biết, nhưng chưa một ai đứng ra ngăn cản.
Đây chính là sự dung túng!
Vì thế, Tam Đại Thánh Địa càng ngày càng quá phận, chèn ép càng lúc càng tăng. Mà hiện tại, Tam Đại Thánh Địa đã thành tro bụi, dị tộc nhân xâm chiếm hàng loạt, cuối cùng lại do chính Thiên Phạt sâm lâm đứng ra ngăn cản nguy cơ này!
Đây là loại cảm giác gì? Cả đám người Cổ Hàn cũng không biết,nhưng trong lòng bọn hắn cảm thấy vô cùng xấu hổ, mặt cả đám lúc đỏ lúc trắng, nói không nên lời.