Dịch giả: Chim Ruồi
Sau khi thấy mọi người ngồi xuống, nàng cũng ngồi xuống theo bản năng, nhưng ánh mắt của nàng trống rỗng vô hồn, tựa hồ không có gì tồn tại trong mắt nàng...
Cổ Hàn hít một hơi thật sau, cả người quang hoa lưu chuyển, huyền khí từ màu đen từ từ sáng dần lên, sau đó chuyển thành đỏ, xanh biếc... Sau khi đã thay đổi hơn mười loại màu sắc, đến khi hoàn toàn chuyển thành màu bạch ngọc mới "phụt" một tiếng, phun ra một ngụm máu đặc đen ngòm.
Sau đó, toàn bộ da thịt cháy đen của hắn từ từ bong ra, lộ ra da thịt trắng hồng bên trong.
Vết thương nghiêm trọng như thế, nếu là người thường thì e là đã chết vô số lần rồi, nhưng hắn lại có thể trong thời gian ngắn mà hoàn toàn khôi phục, ít nhất là nhìn bề ngoài đã không có tí trở ngại nào.
Thương thế không có gì đáng ngại, nhưng bộ dáng hiện giờ của hắn thì....
Từ lúc hắn bắt đầu phối hợp với Quân Mạc Tà ép Chiến Luân Hồi rơi xuống miệng núi lửa, hắn đã dồn toàn bộ huyền công vào tấn công, huyền lực hộ thân của hắn đã hạ đến mức thấp nhất, vì thế, quần áo cũng đã bị đốt sạch, kể cả lông mi, lông mày, tóc tai đều cháy hết. Vừa rồi hắn toàn thân chật vật, đen thùi như than nên cũng không ai để ý, nhưng giờ phút này cả thân thể của hắn đã phục hồi, một thân da thịt trắng nõn hồng hào, nhưng lại lộ hết ra ngoài, còn có cái đồ chơi kia....
Quân đại thiếu gia cười thầm trong lòng, khi xưa nhìn thấy lão già này, lúc nào cũng có vẻ tiên phong đạo cốt, khí độ ung dung, có cảm giác như thế ngoại cao nhân vô thượng tao nhã. Tuy nhiên, giờ phút này, cũng lộ ra bộ dáng chật vật như ai. Hắn nghĩ đến đây liền vung tay một cái, một bộ ngoại bào liền xuất hiện, đưa qua cho Cổ Hàn!
Cổ Hàn tiếp nhận theo bản năng, sau đó hắn nhận biết rõ hoàn cảnh thì khuôn mặt già nua không khỏi đỏ bừng lên, bối rối khoác bộ trường bào vào. Thương thế của bản thân đã khôi phục, nhưng tr*n tr**ng như thế thì quả là khó coi quá. Lúc nãy thì còn không đáng nói, chiến đấu với Chiến Luân Hồi bộ dáng cũng y chang lúc này, nhưng khi đó trượng phu vì việc nghĩa nên không câu nệ tiểu tiết, nhưng lúc này lại có phụ nữ nơi đây...
Mọi người của Thiên Thánh Cung cũng không phải nghĩ đến điểm này, nhưng bọn họ đâu có khùng mà mang theo quần áo bên mình, cũng không có một không gian riêng kh*ng b* như Quân đại thiếu gia, bọn họ mà muốn thì chỉ có thể đem quần áo mình đang mặc mà đưa ra, hơn nữa đều là rách thủng lỗ chỗ...
- Chiến Cuồng! Chính tên Chiến Cuồng là đầu sỏ gây ra tai ương lần này!
Cổ Hàn chợt thở ra một hơi, cắn răng nói:
- Chiến Cuồng là nguyên tổ của Chiến gia, một trong bát đại thế gia của Phiêu Miểu Huyễn Phủ, đồng thời cũng là một trong những đệ tử đời đầu tiên của chủ nhân Huyễn phủ Miêu Khuynh Thành, đến tận bây giờ là người đệ tử duy nhất còn sống...
Quân Mạc Tà gật gật đầu nói:
- Ân, vậy mọi chuyện bắt đầu thế nào?
Cổ Hàn hừ một tiếng, sắc mặt nhăn nhó nói tiếp:
- Tất cả đều do lòng tham mà ra, mấy vạn năm trước, từ khi bắt đầu xuất hiện, Phiêu Miểu Huyễn Phủ và Tam Đại Thánh Địa đã có sự liên quan mật thiết không thể tách rời! Năm xưa, Đệ Nhất Thiếu tổ sư phong ấn Thiên Trụ Sơn, phân chia đại lục thành hai vực. Vì có thể bảo trì phong ấn vĩnh cửu, người liền thành lập một trận thế tên là Cửu Huyễn Lưu Sa Niết Bàn Đại Trận ngay tại tổ đường của Tam Đại Thánh Địa, dùng trận thế này hấp thu thiên địa linh khí, tạo thành Cửu Huyễn Lưu Sa, sau đó lại lấy Cửu Huyễn Lưu Sa để giúp cho Niết Bàn Đại Trận có thể tự thân vận hành liên tục không ngừng, duy trì sự vĩnh cửu của trận thế, sinh ra phong ấn vĩnh viễn đối với Thiên Trụ Sơn, mãi mãi không đổi, bảo đảm dị tộc không thể dễ dàng bước chân vào Huyền Huyền đại lục!