Dịch giả: Dakbring
Biên Dịch: nhatky
Viêm Hoàng Chi Huyết thực lực quả nhiên kinh người, nhưng ỷ lại vô cùng, nói một cách khác, thật giống như là một tiểu hài tử có được đại năng lực, liền mang ra khoe ở trước mặt người thân nhất một phen, lúc Quân đại thiếu không có chuyện gì làm nó liền bay ra, sau đó lại lượn chung quanh Quân đại thiếu vài vòng.
Lượn thì lượn đi, nhưng nó còn cố ý hướng bộ vị Quân đại thiếu để ý nhất mà xuyên qua… đi xuyên qua a…
Trông nó rất vui vẻ.
Viêm Hoàng Chi Huyết thật rất hưng phấn, hài lòng, vui vẻ!
Nhưng mà người nào đó sẽ càng thêm buồn bực, thậm chí khủng hoảng…
Dù sao ở chỗ kia… sao lại trở thành nơi một thần binh tùy tiện dạo chơi? Tổn thương một điểm nhỏ cũng không thể chiu nổi a.
(NB: ngồi tưởng tượng có thanh kiếm lướt đi lướt lại bên dưới … thật là không thể không cam bái hạ phong với a Tà)
Quân đại thiếu mỗi lần như thế đều mạnh mẽ sử dụng kiếm quyết đem hắn đưa vào.
Ân, kiếm quyết này có thể nói như là vòng thần chú vòng kim cô trên đầu Tôn đại thánh, nếu không có thứ này, chỉ sợ Quân đại thiếu bị chuôi kiếm này dọa sợ đến mức liệt dương.
ch* k*n thỉnh hoảng lại lành lạnh một hồi, thì đáy lòng kia có thể không sợ sao. Nghĩ đến mà không rùng mình sao…
Cái mùi vị kia, là nam nhân mà nói, ai mà chịu được a?
Tin tưởng sẽ không có ai ngoại lệ đi!
Cho nên lúc này đây, sau khi thanh kiếm này xuất thủ liền hoàn toàn buông tay ra. Cũng chỉ đưa cho hắn một cỗ thần niệm:
- Người đối diện kia là một siêu cấp bại hoại! giúp ta hảo hảo "Kiếm" hắn, thu phục hắn, xứng đáng có thưởng!(NB: khổ thân Chiến Luân Hồi)
Xứng đáng sẽ có thưởng… bốn chữ này đối với Viêm Hoàng Chi huyết thì vô cùng hấp dẫn.
Còn nữa, người nay xem ra rất lợi hại, nếu có thể đem một thật tu vi người này thôn phệ… thì thực lực kiếm ta sẽ tăng lên bao nhiêu a?
Cho nên thanh kiếm này cực kỳ hứng thú liền xông tới, vòng quanh Chiến Luân Hồi liên tiếp chém xuống, liên tiếp đâm vào.
Kiếm chiêu của người, tinh diệu thế nào, thì cũng sẽ có khuyết điểm, nhưng kiếm chiêu này…
Kiếm này bản thân có khuyết điểm hay không cũng không ai biết nhưng nhìn bộ dạng lúc này của Chiến Luân Hồi, chỉ sợ vị này lịch duyệt chừng tám nghìn năm, siêu cấp cao thủ như vậy còn chưa có tìm ra…
Chiến Luân Hồi luống cuống tay chân toàn bộ lực chú ý hắn đều tập trung vào tìm kiếm người sử dụng kiếm, đều tập trung vào vị cường đại "địch nhân" nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được toàn bộ công kích căn bản chính là thanh kiếm này tự chủ thi triển ra…
Hắn chỉ là buồn bực một trận:
- Cửu U Thập Tứ Thiếu lợi hai như vậy sao? Cửu U hàn nhân thế công còn chưa dứt, nhưng thanh ngự hư thần phong này rất sắc bén, rất thần diệu, rất tà môn…
Trường kiếm hắn tung bay, thanh âm đinh đinh đang đang hòa quyện vào một mảnh, càng đánh càng cảm thấy thế gian này biến hóa thực vui a…
Lại có nhân tài trong cùng một lúc khống chế được hai thanh kiếm, vả lại có thể xuất ra chiêu số hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa mỗi chiêu đều phức tạp vô cùng, một chiêu chính mình cũng chưa bao giờ thấy qua.