Dịch giả: JungMinRin
Thời gian trôi qua thật là nhanh,trong chớp mắt đã mấy ngày trôi qua.
Từ bây giờ đến lúc Đoạt Thiên cuộc chiến xảy ra,chỉ còn có một tháng lẻ ba ngày!
Măc dù vẫn còn có hơn một tháng thời gian nhưng lúc này lại là thời điểm thích hợp nhất để chuẩn bị xuất chinh.Chỉ là thời gian chuẩn bị sẽ tốn không ít.
Quân Mạc Tà chưa bao giờ nghĩ tới việc đối phó dị tộc nhân có thể trở thành một trận chiến công thành! Đây nhất định là trường kỳ kháng chiến.
Cần phải có thời gian dài để lên kế hoạch và an bài.Bao gồm quân sĩ,chiến lược chiến thuật,lương thảo,tiền tài cùng vật tư…Vì mục tiêu này,hắn chuẩn bị đã rất lâu rồi.
Nhưng vẫn không chắc thắng!Dị tộc nhân,đến tột cùng thực lực ra sao? Quân Mạc Tà cái gì cũng không biết!
Ngay lúc đó, lại đột nhiên phát sinh một sự kiện trời long đất lở,thiên băng địa liệt!
Chuyên này làm cho tất cả mọi người trên toàn bộ đại lục cảm thấy trở tay không kịp!
Một ngày nay, Quân Mạc Tà cùng Mai Tuyết Yên ở trong thư phòng, chính thức xác định những người lần này đi tới Đoạt Thiên chi chiến!
Đây đúng là lần xuất chinh thanh thế lớn nhất từ trước đến nay!
Lần xuất chinh này chắc chắn sẽ vĩnh viễn lưu lại trong sử sách!
Bởi vì lần xuất chinh này, không chỉ là vì Đoạt Thiên cuộc chiến năm trăm năm mới có một lần, còn muốn với thế lôi đình vạn quân, nhất cử càn quét dị tộc nhân! Triệt để tiêu diệt ngọn nguồn uy h**p Huyền Huyền đại lục.
Hoặc,đây sẽ là lần quyết chiến cuối cùng!
Kết cuộc chiến kéo dài gần vạn năm,tung hoành ngang dọc tứ bề,liên quan đến hàng tỉ sinh linh,là trận quyết chiến cuối cùng!
Người của Huyền Huyền đại lục,vô luận thế nào,nội đấu cũng tốt,mâu thuẫn cũng được,nhưng…Thịt cho dù đã nát vụn nhưng thủy chung vẫn phải ở trong nồi.Điểm này Quân Mạc Tà chưa từng lo lắng.Nhưng đối với dị tộc nhân ghê tởm này,trong lòng hắn cũng có sự căm giận.Tuyệt đối sẽ không cho chúng bước dù chỉ một bước qua Thiên Trụ sơn.
Thậm chí hắn đã sớm hạ quyết tâm.
Mai Tuyết Yên né Quân Mạc Tà trước sau đã vài ngày, trong lòng thủy chung rất bất an, nhưng lần này sau khi gặp lại Quân Mạc Tà, thấy hắn lại có thể thần sắc như thường, toàn bộ không có nửa điểm nổi giận,trong lòng cũng từ từ an định lại.
Tuy rằng nàng cũng biết lấy tính khí của Quân Mạc Tà,có thù tất báo, quân tử báo thù, mười năm không muộn.Nhưng cũng không để ở trong lòng, nếu là thật sự tới lúc đó... Chẳng lẽ còn làm cho nhân gia không báo thù sao?
Giết người thì đền mạng thiếu nợ thì trả tiền...Đây vốn là đạo lý thiên kinh địa nghĩa...
Lại nói lần đó đúng là do mình làm có chút quá đáng, thật sự quá đáng…
Lui lại một vạn bước nói nếu sau này đến lúc đó, coi như người xấu kia không tìm đến mình, chính mình chỉ sợ cũng muốn chủ động tìm tới người xấu, ân, ta đây là đang suy nghĩ gì đấy...