Dịch giả: kiemhieptinh
Nhìn thấy Độc Cô Tiểu nghệ cả người ** nước mắt loang lổ khắp khuôn mặt nhỏ nhắn, Quản Thanh Hàn xấu hổ vô cùng!
Hỗn đản chết tiệt này! Sau này làm sao ta dám nhìn mặt người khác…, nhưng chỉ trong chớp mắt nhìn thấy lửa nóng vẫn chưa nguôi trong con ngươi Quân Mạc Tà, Quản Thanh Hàn vô cùng hoảng sợ, vội vàng nhắm mắt lại làm bộ như chưa tỉnh. Người này thật sự quá mạnh mẽ, thật tình là mình ăn không tiêu.
Đến bây giờ cả người vẫn còn tê dại…
- Nguyên lai còn chưa tỉnh, vậy thì thừa dịp này lại đến n lần đi…
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, hai bàn tay di chuyển qua đây.
Quản Thanh Hàn vội vàng mở mắt xin tha, tình hình lúc này, quả thực không thể chịu đựng thêm lần thảo phạt nào nữa, Quân Mạc Tà sảng khoái nằm ở giữa giường. hai bên bên nhuyễn ngọc ôn hương tràn đầy, trong lòng không khỏi cực kì thỏa mãn…
Một mạch đến xế chiều, Độc Cô Tiểu Nghệ và Quan Thanh Hàn mới có chút sức lực rời khỏi giường, nhìn nhau không dám nói gì, khuôn mặt hai nàng đều đỏ hồng lên, đích thực đây là lần đầu tiên hai nàng cảm thấy xấu hổ, xấu hổ tự đáy lòng…
Thật lâu sau, không khí này mới phai nhạt dần.
Lập tức Độc Cô Tiểu Nghệ ghé vào tai Quản Thanh Hàn nói nhỏ chuyện gì, làm cho Quản Thanh Hàn xấu hổ vô cùng, hai nàng náo loạn một hồi…
Bất quá, Độc Cô Tiểu Nghệ thương tích nặng hơn một chút vẫn chưa thể động đậy, đôi mi thanh tú nhíu lại nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ: " Lần sau, tuyệt đối không tiếp tục nấu cơm nữa… Thật là đau chết mất…
Cơm này, cũng không phải ngon như vậy a…, nếu chỉ có một hai người tuyệt đối sẽ không thể nuốt trôi nổi chén cơm này…, hiện tại Quân đại thiếu, lại đang ở nói cao nhất Tà Quân phủ hóng gió nhìn ra xa, khóe miệng nhếch lên vẻ mỉm cười, lẩm bẩm:
- Lần này nấu… Quả thật mùi vị không tồi a. Xem ta cần thêm nhiều lần nấu cơm nữa mới được, nếu không sẽ rất đói…, nhưng mà còn có một chén cơm lớn hơn là Mai Tuyết Yên, rõ ràng cần phải nấu nhưng lại chưa chín kỹ, thật là buồn bực… Quân đại thiếu nghĩ đến đây thì có chút nghiến răng nghiến lợi: " Nha đầu kia, thật là làm ta tức chết… lần sau nếu rơi vào trong tay ta, nếu không đem ngươi chỉnh đến lúc phải cầu xin tha thứ, quyết không dừng lại…
Bất quá nghĩ thì nghĩ vậy nhưng đành phải thở dài, nguyện vọng là như thế, nhưng lúc thực hiện thì vô cùng khó khăn… Mai Tuyết Yên sợ hãi, tùy thời lúc nào cũng có thể trở về … Như thế thì làm sao ngăn cản?
Đau đầu a…
Đại thiếu rầu rĩ không vui, cau mày vắt óc suy nghĩ, rốt cục làm thế nào mới có thể giải quyết vấn đề này đây?
Thời gian nháy mắt trôi qua, năm ngày sau.
Nhưng trong thời gian này, quan hệ giữa chúng nữ càng thêm gần gũi hơn, chỉ trong năm ngày, tình cảm giữa chúng nữ với nhau càng thêm thân thiết, ngay cả Miêu Tiểu Miêu gia nhập cuối cùng cũng dần dần dung nhập vào bên trong đại gia đình này. Đáng thương cho tiểu công chúa Huyễn phủ, mỗi ngày đều đi theo làm bạn với đội quân tóc dài này, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi cũng học xong cách chơi mạc chượt, đây là di họa sâu xa của sự nghiệp đánh bài, nhưng đồng thời chỉ trong năm ngày ngắn ngủi nợ nần cũng chồng chất nên được lên thay thế thành công Độc Cô Tiểu Nghệ danh hiệu hỏng vương của chúng nữ …