Dịch giả: kiemhieptinh
Thật xin lỗi, cho ta thêm ít thời gian nữa đi, để ta chuẩn bị tâm lý…
Nghĩ đến đây, nàng mở mắt ra, nhìn về phía chúng nữ, Độc Cô Tiểu Nghệ đã không thấy đâu. Hiển nhiên là đi " Gọi Quản Thanh Hàn"
- Mọi người không cần chờ các nàng, chúng ta ăn trước thôi…
Mai Tuyết Yên mập mờ nói:
- Không chừng, lúc này Tiểu Nghệ cũng không về được đâu…(bị sắc lang ăn rùi)
- Vì sao? Chẳng lẽ bệnh tình Thanh Hàn tỷ nặng vậy à? Liền lây sang Tiểu Nghệ muội muội sao?
Hàn Yên Mộng hai mắt mở to ngây thơ hỏi.
- Khụ khụ, lây bệnh? Nói như vậy cũng không sai biệt lắm…
Mai Tuyết Yên đỏ mặt, ngại miệng nói:
- Nếu ta đoán không nhầm, đêm qua Mạc Tà hiển nhiên là ở tại gian phòng Thanh Hàn muội muội rồi…
"Phốc…" chúng nữ đồng loạt phản ứng.
Mỗi người một biểu tình khác nhau. Nhưng trong thời khắc này, không hẹn mà gặp trong lòng mọi người đều cũng xuất hiện một ý tưởng: sau khi gặp được Thanh Hàn, nhất định phải lãnh giáo một chút, tại sao có thể được Mạc Tà ưu ái, chỉ đến với nàng… Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì.
Ý nghĩ này, trong lòng Mai đại tỷ có chút mãnh liệt hơn.
Thể chất Quản Thanh Hàn mạnh mẽ xa xa không bằng mình, nhưng nàng làm sao có thể chịu đựng được?
Điều này thật là kỳ diệu…
Qua loa cho xong, tâm tình mỗi người đều tiêu tán đi, Độc Cô Tiểu Nghệ quả nhiên vẫn chưa trở về (đi nấu cơm rồi)
Đến Mai Tuyết Yên kia, còn bị dọa cho chạy trối chết.
Mai đại tỷ cũng cảm nhận được cả đời mình chưa bao giờ sợ hãi như vậy…
Lại nói về Độc Cô Tiểu Nghệ đang hăng hái một đường hướng thẳng về phòng Quản Thanh Hàn, nhẹ nhàng đi đến. kỳ thực cũng không còn cách bao xa, nhưng ở nơi Quân đại thiếu gia tăng thổ lực vào, hiệu quả cách âm mỗi gian phòng đều cực kỳ tốt…, bang bang bang gõ cữa vài cái, bên trong không có chút động tĩnh nào.
- Chẳng lẽ lại ngủ say như vậy?
Độc Cô Tiểu Nghệ cắn môi, ánh mắt lóe lên một tia bất an:
- Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Nghĩ đến đây, đồng thời không ngừng gõ cửa…, sau một đêm thảo phạt Quân đại thiếu có thể nói là thư thái vô cùng, nghỉ ngơi một lát thôi, liền cảm thấy tinh thần mình khôi phục hoàn toàn, nhưng lúc này là sáng sớm – là lúc dương khí nam nhân cường thịnh nhất,nhưng hắn nhìn vào gia nhân bên cạnh vẫn đang vùi đầu ngủ say, thậm chí không ngờ Quản Thanh Hàn lại có thể phát ra tiếng ngáy nho nhỏ…
Xem ra tối qua nàng vô cùng mệt mỏi…
Bây giờ, hình như Quản Thanh Hàn chỉ sợ là không thể chịu được rồi…
Không thỏa mãn được, sắc lang này bất đắc dĩ thở dài, hai tay gối sau đầu, cứ như vậy mà nằm… Nhất trụ kình thiên thì cứ nhất trụ kình thiên đi, ai bảo công năng ngươi mạnh mẽ như thế?
Đang nhàm chán cùng bất đắc dĩ hết sức, đột nhiên tiếng gõ cữa bang bang bang từ bên ngoài vang lên.