Dịch giả: kiemhieptinh
Ai có thể lường trước được, tràng diện ôn nhu như thế, không khí lãng mạng như vậy… cư nhiên lại có một kết cục như vậy? Quân đại thiếu từ trên giường ngẩng đầu dậy, nhìn thấy tiểu huynh đệ phía dưới vẫn còn uy vũ bất khuất, bộ dạng súng đạn sẵn sàng, thì khóc không ra nước mắt:
- Người cũng đã đi rồi, ngươi còn không thành thật… Muốn làm gì?
Lý trí là một chuyện, nhưng ngọn lửa ** như đã bốc lên đến cực điểm, như thế nào có thể tiêu trừ? Lý trí gì cũng vô ích a!
Đại thiếu thống khổ r*n r* hai tiếng, con ngươi loạn chuyển, hiện giờ cô nàng Miêu Tiểu Miêu kia nhất định không thể chịu đựng… Đến Độc Cô Tiểu Nghệ bọn họ, khụ khụ, còn chưa có cái kia, cũng chịu không được, cuối cùng chỉ có…
Mạc Tà hàm răng cắn lại, "Chợt" một tiếng, liền dứt khoác đẩy cửa, vội vàng mà đi. Trong lòng nóng như lửa đốt, bất quá cũng không xem là hoàn toàn mất đi lý trí, cuối cùng vẫn còn nhớ rõ trên lưng quấn quanh một nửa tấm khăn trải giường…
Lúc này Quản Thanh Hàn đang mơ màng ngủ trong phòng, hơn nửa đêm, không ngủ thì mới là quỷ đó!
Đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, Quản Thanh Hàn không khỏi cả kinh,vội vàng xuống giường. Quản Thanh Hàn lúc này không còn như trước, một thân huyền công cũng đã đạt đến tôn giả cảnh giới, tâm tính tự nhiên trầm ổn hơn xa lúc trước. Đối mặt với biến cố bất ngờ, cũng không hề kinh hoảng, nhưng không đợi nàng lên tiếng, chợt thấy một thân ảnh lướt qua trước mặt, thân thể cường tráng tr*n tr** của Quân đại thiếu, hông quấn khăn trải giường, hai mắt đỏ bừng xuất hiện trước mặt.
- Mạc Tà, ngươi… Ngươi làm sao thế?
Quản Thanh Hàn, Quản đại mỹ nhân kinh ngạc một tiếng, thân thiết hỏi han. Nói xong mới ý thức được mình cũng chỉ mặc một bộ đồ ngủ đơn giản…
- Thanh Hàn…
Mạc Tà nhìn thấy nửa người phía trên lả lướt yểu điệu vô cùng của Quản Thanh Hàn, ùng ục nuốt liền mấy ngụm nước bọt( ta cũng nuốt đây này), ánh mắt chăm chú nói:
- Ta rất nhớ nàng, thật sự rất nhớ nàng…
Quản Thanh Hàn xấu hổ vô cùng, khuôn mặt đỏ hồng lúng túng hỏi:
- Ngươi làm sao vậy?
Liền cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn, đột nhiên cả kinh:
- A? Ngươi không phải lại trúng xuân dược nữa chứ?
Không thể không nói, tình huống hiện giờ của Quân đại thiếu cùng với lần trước trúng xuân dược giống nhau như đúc! Thậm chí còn hơn lúc trước, xuân dược tự phát bành trướng đến cực điểm, quả thật là khoa trương hơn một chút…(ai quên thì đọc lại
- Thanh Hàn ta rất nhớ nàng, ta…
Đại thiếu cũng không nhiều lời trực tiếp vồ tới, ôm chầm lấy nàng, đem cả người nàng áp xuống giường, "chợt" một tiếng há mồm chặn lấy môi thơm của nàng, hai tay cũng không nhàn rỗi, thuần thục bắt đầu giở trò, cởi hết y phục trên người nàng…