Ta hận ngươi!
Biên Dịch: nhatky
Một bước cuối cùng...
Mạc Tà nhẹ nhàng đem mỹ nhân đặt lên giường. Mai Tuyết Yên ngân khẻ một tiếng, đang muốn mở to mắ...t Ngay sau đó, một đôi môi nóng rực đã phủ trùm lên vẩng trán nàng...
Mi mắt Mai Tuyết Yên nhấp nháy mấy động nhưng rốt cuộc lại không mở mắt ra, cả người dường như đông cứng lại...
Đôi môi mềm mại, mang theo hơi thở nóng bỏng như muốn hòa tang người khác ra, cứ nhẹ nhàng chậm rải đi xuống, hôn từ trán xuống mắt rồi đến mũi, hôn lên khắp khuôn mặt tuyệt sắc của nàng...
Mai Tuyết Yên không một chút kháng cự, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, bộ dáng hoàn toàn hợp tác, trong miệng vô ý phát ra từng tiếng r*n r*... Mỹ nhân chỉ cảm thấy đôi môi nóng bỏng kia cứ từ từ đi xuống, rốt cục bắt được môi anh đào của mình, sau đó lại mạnh mẽ quấn chặt môi nàng.
Mà đôi ma thủ kia thì lại tùy ý sờ loạn trên khắp người mình, đi đến nơi nào thì y phục nơi đó dứt khoát được bóc ra.
Đôi môi Mạc Tà lại đi thẳng xuống phía dưới, dần dần tới cổ, sau đó tới xương quai, rồi xuống chút nữa… Liền chuyển đến phần đỉnh nhọn trên đồi tuyết trắng (BT: tới rồi, tới rồi). Quân Đại Thiếu há miệng ngậm chặc lấy hạt anh đào, chiếc lưỡi nhẹ nhàng linh hoạt đùa nghịch... (BT: đã bắt đầu chảy máu mũi rồi đấy)
Cặp chân thon dài của Mai Tuyết Yên đột nhiên khép chặt lại... Kiều khu mềm mại khẽ run rẩy nhưng thủy chung vẫn không mở mắt ra, cứ tùy ý cho người trong lòng khinh bạc...
Đột nhiên cảm thấy bên mình chợt lạnh, Quân Mạc Tà từ trên người nàng đứng dậy, đôi tay vẫn giữ chặc lấy cặp núi đôi đầy đặn kia... Ánh mắt hắn sáng rực, quét khắp trên cơ thể mềm mại hoàn mỹ của mỹ nhân tuyệt thế vô song này. Hay tay hắn tung lên, đem y phục của mình xả xuống...
Đến giờ phút này, Quân Đại Thiếu đã không còn chịu nổi, hắn cảm nhận được nếu cứ tiếp tục không phát tiết ra ngoài chỉ sợ có thể sẽ bị nổ tung mất. Ngay cả trình tự "Cởi" y cũng đều bỏ bớt, trực tiếp "Xả"... (BT: gấp lắm rồi... xả cho lẹ anh ơi)
Mai Tuyết Yên vẫn nhắm chặt mắt lại, lặng yên chờ đợi lần "xâm nhập" cuối cùng... Đột nhiên trong lòng có một chút hốt hoảng, sợ hãi khó nói lên lời. Ngay cả thực lực bản thân bây giờ đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh, nhưng dù sao Mai Tuyết Yên cũng chưa bao giờ trải qua loại chuyện này... Giờ phút này đối mặt với "xâm lược" của Quân Mạc Tà, trong lúc nhất thời dường như mờ mịt không biết làm sao.
Tâm trí nàng lại theo động tác của tình lang cũng từ từ bốc lên, cơ quan cảm giác toàn thân cũng trở nên nóng rực, bên trong rà rời. "Bản thân huyền công vô địch cái thế như vậy, thế mà trong thời khắc này lại hoàn toàn không có dất dụng võ."
Mai đại mỹ nhân tay chân mềm yếu nằm ở trên giường, cảm giác có một thân thể ấm áp tráng kiện hướng về mình đè ép xuống. Mai Tuyết Yên cả người run rẩy, đầu ngón chân trắng nhỏ cũng cuốn cong lên...
Rốt cuộc, Quân Mạc Tà cả người khô nóng, th* d*c phì phò, không kìm nén được, xoay đầu Mai Tuyết Yên ngước lên, nhìn thật sâu vào ánh mắt nàng, thanh âm gấp gáp nói: