Tâm tư này một khi dâng lên, Quân Mạc Tà tức thì cảm thấy mình cũng ngứa ngáy ngồi không yên, phân phó phòng bếp làm vài món ăn, sau đó mang rượu cùng món ăn vào Hồng Quân Tháp, thản nhiên hướng phòng Mai Tuyết Yên đi tới.
Bang bang bang...
Mạc Tà chỉ gõ ba cái, cửa liền mở ra.
Mai Tuyết Yên một thân trắng noãn, trang phục chỉnh tề ôn nhu như ngọc, bàn tay ngọc như sương tuyết đang vịn cửa phòng, gương mặt tựa như mỉm cười nhìn hắn.
Nàng sao còn chưa ngủ?
Mạc Tà thực kinh ngạc, bộ dáng Mai Tuyết Yên giống như là đang cố ý chờ hắn.
Thiếp đoán được tối nay người sẽ tới.
Mai Tuyết Yên thản nhiên nói, lập tức buông tay ra, xoay người đi trở về, nói:
- Vào đi, đóng cửa lại.
Sau đó ngồi trên giường nói:
- Chàng hôm nay sao lại đến đây, muốn nói gì cùng thiếp sao?
Mạc Tà vuốt vuốt lỗ mũi, biết Mai Tuyết Yên trong lòng tức giận, liền khép nép nói:
- Ách, khụ khụ, đã lâu rồi không cùng nàng cùng nhau ăn bửa cơm, cho nên ta tự mình làm vài món ăn, hôm nay nhàn rỗi, hai ta hảo hảo cùng nhau uống một chén.
Liền ân cần kéo qua bàn trà nhỏ trong phòng, sau đó từ trong không trung lấy rượu cùng thức ăn ra, nhất thời một mùi hương xông vào mũi khiến người khác không khỏi chép miệng.
- Chàng đêm khuya đến tìm, chỉ là vì muốn uống rượu thôi sao?
Mai Tuyết Yên trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, trên mặt lạnh như băng, nói:
- Nếu vậy thì miễn đi, cũng không phải là chuyện gì quan trọng, hiện giờ đêm cũng đã khuya rồi, thiếp rất mệt, cần phải nghỉ ngơi. Chàng mau đi ra đi.
Xong, nàng mở trừng hai mắt, mỉm cười nói:
- Hay là, đến với tiểu Miêu cô nương của chàng đi, đến đấy mà hưởng thụ.
Mạc Tà xoa xoa sóng mũi cười khổ "ah" lên một tiếng, quả nhiên là Mai Tuyết Yên vẫn ghen tị.
Chỉ cần là nữ nhân, liền căn bản là không tồn tại người chân chính rộng lượng không ăn giấm.
Cam chịu là một chuyện, nhưng "ăn dấm" lại là một chuyện khác, hai chuyện này hoàn toàn không có khả năng nhập làm một.
Mai Tuyết Yên cố nhiên có thể vì Quân Mạc Tà làm rất nhiều chuyện, cũng có thể vì hắn chỉnh đốn trấn an tốt hậu cung, nhưng cái này cũng không đại biểu, Mai Tuyết Yên cũng sẽ không ăn giấm. Nói cho cùng, Mai Tuyết Yên thủy chung cũng là một nữ nhân!
- Ách, ha hả, ta đây không phải là nhớ nàng sao
Quân đại thiếu Tà Chi Quân Chủ khí phách kia trong nháy mắt hoàn toàn biến thành kẻ a dua nịnh hót, biết vâng lời, nói:
-Xem ta này, Tiểu Tuyết Yên xinh đẹp như vậy, mấy ngày không gặp, nàng còn không hiểu ta sao, trong lòng ta không lúc nào là không muốn đến, mỗi ngày ta đều ngủ không yên?
- Ta còn không biết chàng sao? Quân đại thiếu gia chàng có thói quen là luôn nói những lời nói dối này! Những lời này, chàng đi dụ dỗ Tiểu Nghệ cùng Yên Mộng Khả Nhi còn có thể, chàng cho rằng những lời nói dối này của chàng ta sẽ tin sao?
Mai Tuyết Yên nhướng mày, lãnh đạm nói:
- Những thứ khác không nói, chính là bốn món ăn này. Chàng lại dám nói là một mình chàng làm? Thật là hảo thủ nghệ a, thụ sủng nhược kinh, xin miễn thứ cho kẻ bất tài rồi!
Mạc Tà lúng ta lúng túng há hốc mồm, buông buông tay, rốt cục chán nản cúi đầu, nói:
- Đây không phải là do không có thời gian sao.
Ngữ khí u oán, giống là tiểu tức phụ bị khi phụ vậy.
Mai Tuyết Yên suýt nữa cười ra tiếng, nhưng lại biết đây là người này làm trò hề, mong mình mềm lòng, lúc đó sẽ nhẹ nhàng bỏ qua cho; mình sao chịu cứ như vậy mà buông tha hắn? nên Lạnh lùng nói: