Lý Du Nhiên cho tới bây giờ vẫn là một nhân tài nguy hiểm nhưng Quân Mạc Tà lại tự tin có mười phần nắm chắc có thể khống chế! Lấy thực lực bây giờ của Quân Mạc Tà, vô luận là dạng âm mưu gì, muốn đối phó hắn đều chỉ có thể là một chuyện cười.
Ánh mắt Lý Du Nhiên chợt lóe, tinh tế suy tính một lúc lâu, cuối cùng vẫn là lắc đầu.
- Lý gia Kinh thành, vô luận là trong triều hay bên ngoài, hiện tại hết thảy đều đã là thiên hạ của ngươi! Mà địa vị của ngươi ở Thiên Hương quốc, căn bản là dưới một người trên vạn người, thậm chí còn cao hơn!
Mạc Tà nghiêm túc nói:
- Trong cuộc sống, có thể có được, ngoại trừ ngôi vị hoàng đế, ngươi căn bản đều chiếm được, chẳng lẽ, ngươi còn có cái truy cầu gì cao hơn hay sao?
- Không! Ta không phải là ý này. Thiếu chủ, ta và ngài thủy chung cách nghĩ không giống nhau!
Lý Du Nhiên khổ sở cười cười, đứng dậy, đi tới phía trước cửa sổ. Một lúc lâu, mới chậm rãi nói:
- Thiếu chủ, ta và ngài coi như là thiếu niên tương giao, ta hiểu ngài muốn làm cái gì, cũng biết ngài muốn cái gì. Nhưng ngài lại không rõ ta nghĩ cái gì, muốn cái gì, chỉ sợ ngài cho tới bây giờ cũng chưa từng hiểu qua.
- Vậy rốt cuộc là ngươi muốn cái gì?
Mạc Tà nhíu nhíu mày, Lý Du Nhiên giải thích chân chính là ngoài ý liệu của hắn.
- Cũng không hẳn là ta muốn, kỳ thật chỉ là một loại cảm giác mà thôi!
Lý Du Nhiên khẻ nhướng đôi mi thon dài, đột nhiên vươn tay, chỉ vào Vạn Lý Hà Sơn ngoài cửa sổ nói
- Thiếu chủ, ngài xem, phiến Huyền Huyền đại lục này sao mà rộng lớn? Ở trên đời này, tưởng tượng ngài giống như người kì nhân dị sĩ, không biết có bao nhiêu người!
Hắn nhẹ nhàng than thở, tự giễu cười nói:
- Nhớ năm đó hai người chúng ta tranh đấu, mỗi người đều là Thiên Huyền cao thủ, thực lực cũng đã có thể thay đổi Càn Khôn! Khi đó, chúng ta cũng biết, Chí Tôn thần huyền, đã là đỉnh cấp của nhân thế, người phàm chỉ có thể ngưỡng mộ! Hiện ở hồi tưởng lại, thật là tức cười, cũng không nói Thiếu chủ công tham tạo hóa, với thực lực Thiên Huyền không đáng để vào mắt, cũng như ta hay hoặc giả là Đường đại thiếu, chỉ là Thiên Huyền làm sao có thể để chúng ta vào mắt!
- Phía trên Thần huyền mới là chí tôn, phía trên chí tôn lại có tôn giả, thánh giả, Thánh hoàng, hiện tại lại xuất hiện Thánh Tôn cường giả!
Lý Du Nhiên yên lặng đứng bên cửa sổ, thân hình tuy rằng cao ngất, nhưng mang theo một cỗ cô đơn nói không nên lời.
- Ai biết, phía trên thánh tôn lại là cái gì? Chỉ sợ là một con đường vĩnh viễn không có điểm cuối
Lý Du Nhiên cười khổ:
- Thiếu chủ, tư chất của ta không tính là thấp, nhưng cũng không coi là thiên tài chân chính; nếu ta dấn thân vào ở trong nội cung, cả đời này, hoặc là có thể lên đến Tôn Giả, Thánh Giả, nhưng, nhưng phải cần mất bao nhiêu thời gian?
- Cho dù tựu thành Chí Tôn, Tôn Giả, Thánh Giả, lại có thể thế nào? Bên trên còn có nhiều Thánh Hoàng như vậy! Tùy tiện ra một người, cũng có thể dễ dàng đem ta miểu sát!