Dịch giả: nhatky
Quả thật đã hơn nữa ngày nhưng trước sau vẫn không đưa ra được cách giải quyết gì. Tình hình có vẻ đã vượt quá giới hạn con người. Trong thế giới này, chân lý thuộc về kẻ mạnh, chỉ có kẻ có thực lực mới có tư cách nói chuyện phải trái. Tam lão càu nhàu cả buổi nhưng có muốn hay không cũng phải đi.
Vì sao chứ?
Làm quái gì có cái gì gọi là vì sao chứ! Lần này Huyễn Phủ phái người ra ngoài cũng đã lâu, mà chuyến này bọn người Chiến gia lại bị Quân Mạc Tà giải quyết gọn gàng, bọn hắn cuối cùng cũng phải trở về để dọn dẹp cái mớ bòng bong rối rắm kia...
Đến nổi Chiến gia sẽ có phản ứng thế nào bọn họ cũng không thể hiểu hết. Duy chỉ có một điều ba người đều rõ, nếu Quân Mạc Tà đã có gan giết người chắc hẳn hắn cũng có cách giải quyết hậu quả sao cho sạch sẽ.
Điểu này tuy không cần nói ra nhưng trong lòng mọi người, ai ai cũng đều hiểu rõ.
Đừng có nhìn bề ngoài gió êm sóng lặng, mọi thứ cứ yên ổn phẳng lặng, đều có một kẻ thì chung có, vẻ như mọi thứ đều hòa hợp êm thấm, nhưng bên trong vẫn luôn tồn tại một cơn phong ba cứ âm ỉ bùng nổ bất cứ lúc nào...
Người của Tam Đại Thánh Địa đã rời đi, người của Huyễn Phủ cũng rời đi, thật ra cũng chỉ có Tam lão, đang rồng rắn kéo nhau đi. Có điều lúc chuẩn bị rời đi, sau khi suy nghĩ gì đó, Quân Mạc Tà đã dặn thêm một câu:
- Trở về chuyển lời với lão tiền bối Miêu Khuynh Thành, nếu như... vạn nhất có thể vượt qua được lôi kiếp thì nhanh chóng tiến đến Thiên Nam.
Mạc Tà chẳng qua cũng chỉ là lo trước tính sau. Nếu như Chiến gia làm khó dễ, thêm vào đó Chiến Luân Hồi đã khôi phục lại thực lực, như vậy ngoại trừ Miêu Khuynh Thành ra thì Huyễn Phủ thật sự cũng không còn ai có khả năng áp chế được cục diện!
Nhưng chỉ cần Miêu Khuynh Thành xuất hiện lại kéo theo một tràng lôi kiếp...
Đây cũng là Mạc Tà tính toán tới khả năng thấp nhất.
Ước chừng Thiên Nam sau hai ngày náo nhiệt sẽ lần nữa khôi phục lại vẻ bình yên.
Ngoại trừ Đường Nguyên, Lý Du Nhiên cùng một vài người còn lưu lại ở bên ngoài, Đông Phương Thế Gia, Đoan Mộc Thế Gia cùng Tư Không Thế Gia và Phong Tuyết Ngân Thành cũng đều đã trở về. Tứ gia cùng đều hạ quyết tâm: Nếu như Tà Quân phủ tham gia cuộc chiến Đoạt Thiên thì Gia tộc mình nhất định cũng phải tham chiến!
Cho dù là không thể xa luân chiến ra trận thì ít ra cũng có thể phất cờ hò reo, cổ vũ tinh thần là cũng đã tốt lắm rồi. Chỉ cần có cơ hội cảm nhận được bầu khí nơi đó, tin tưởng rằng đối với sự phá triển của tộc nhân trong tương lai sẽ có lợi ích rất lớn...
Lúc thần tài Đường Nguyên đi vào phòng khách, đúng hơn là "chen chúc" để vào:
- Ha ha... Tam Thiếu... Ha ha... Thật sự là hại chết ta mà...
- Ta...
Mạc Tà cũng hú lên quái dị, vỗ vỗ trán, hai mắt trợn lên:
- Thằng mập ngươi không phải là ăn "Tứ nguyệt phì" sao? Mới ăn mấy ngày nay sao lại như vậy? Ngươi sao lại thay đổi tới mức này chứ...
Ngấ...t "Tứ nguyệt phì" vốn là thức ăn giành cho gia súc, là thuốc khích thích tăng trọng cho heo ở địa cầu. Tất nhiên Đường Nguyên tất nhiên là không biết, cứ vỗ vỗ cái bụng, ngây thơ nói: