Dịch giả: Chim Ruồi
Ba vị cường giả Thánh Tôn, còn có ba vị tông chủ của Tam đại thánh địa. Ba người có quyền lực lớn nhất thế tục không ngờ lại ở đây, hắc hắc hưu hưu, ngươi một câu ta một câu. Văn chương lai láng, cố gắng chờ hắn. Mà Quân đại thiếu lại cư nhiên có thể duy trì "Luyện công" đến năm canh giờ. Thậm chí có thể nói, chỉ cần một khi Miêu Tiểu Miêu còn kiên trì được. Khẳng định Quân Mạc Tà liền có thể duy trì "luyện công" đến khi Đoạt Thiên Chi Chiến xảy ra…
Cầm thú a! Súc sinh a!
Loại cầm thú b**n th** như vậy, trong thiên hạ ngoài hắn ra còn có ai có thể đảm đương trọng trách vô cùng quang vinh này?
Sáu người nhìn nhau. Liên tục trừng mắt, không nói gì.
Vốn Tà Quân Phủ dù bận việc cũng có hai người chuyên lo việc tiếp khách. Bất quá hai người sau khi đi vào còn chưa được một khắc đồng hồ liền bị sáu người bọn họ đồng tâm hiệp lực ném ra ngoài.
Thực sự là tức giận mà!
Thực là khinh người quá đáng.
Tà Quân Phủ các ngươi tiếp khách có vẻ như quá dễ dàng. Thậm chí còn coi đó là một chuyện tình đơn thuần. Đám người Quân Vô Ý kia, có người nào không phải là người có tài ăn nói? Các ngươi thế nào lại phái một người lạnh lung như Phong Quyển Vân tới đây? Thậm chí là ngay cả tên tiểu tử sát thủ Bách Lý Lạc Vân kia cũng vậy. Cho dù ngươi không nói chuyện thì cũng không nên bày ra bộ mặt như thế chứ? Thậm chí là cho dù không phái người ra tiếp khác, để chúng ta ngồi không cũng không có gì to tát cả. Chúng ta đều có thể nhẫn …
Nhưng mà …
Các ngươi lại cư nhiên có thể phái hai người như hai tảng băng kia tới đây tiếp khách chứ?
Hai cái tên này … Cũng có khả năng tiếp khách sao?
Quả thực là vật siêu cấp ghê tởm, khiến người ta chán ghét.
Chẳng trách, bằng với công phu hàm dưỡng của mấy vị đại cao nhân này cũng không nhịn được phát tiết ra một bụng đầy oán khí. Những người Mai Tuyết Yên phái ra quả thực là khác người a. Đúng là hai người có tầm ảnh hưởng lớn bên trong Thiên Phạt sâm lâm. Ân, hẳn là hai đại danh thú mới đúng!
Không cần nói đâu xa, chỉ cần nói về thân phận của bọn hắn cũng thực là xứng đôi.
Hai cậu em vợ của Tà Quân Chi Chủ đã tới. Lại còn kiêm thân phận Thú Vương Thiên Phạt.
Vấn đề mấu chốt cũng chính là ở chỗ này. Một người là Hổ vương, một người là Hùng vương.
Hổ vương Hồ Liệt Địa, Hùng vương Hùng Khai Sơn.
Hai người bọn họ lực lưỡng, to lớn cùng l* m*ng nhất bên trong Thiên Phạt sâm lâm. Hai vị thú vương này còn chưa tiến vào đã nói mấy câu khiến cho thiếu chút nữa xảy ra chiến tranh.
Không!
Hẳn phải xảy ra chiến tranh rồi.
Hùng Vương còn chưa bước tới cửa mà đã bắt đầu oán hận:
- Đây cũng tính là chuyện gấp sao? Bổn vương đang ở trong hậu cung chế tạo Tiểu Hùng mà. Mọi người cũng biết Hùng tộc chúng ta mấy năm nay nhân khẩu không lớn. Thân làm vương của Hùng tộc ta cần lấy mình làm gương. Xung phong dẫn đầu, cúc cung tận tụy làm ra tấm gương cho kẻ khác. Nhưng hết lần này đến lần khác vào đúng thời khắc mấu chốt bổn vương tạo công ăn việc làm cho bà đỡ thì đại tỷ lại cho gọi. Khiến cho lão hùng ta không hiểu chút nào. Đây quả thực coi ta là một con gấu mà. Lão Hùng ta tuy rằng là một con gấu nhưng cũng không nên khinh thường con gấu như vậy a?