Nàng lại phát hiện ra mình căn bản không có một chút sức lực nào. Tựa hồ ngay cả xương cốt đều mềm nhũn. Ngón tay mình bấu khắp người hắn, hắn lại không bị thương, ngược lại lại làm cho ngón tay mình cơ hồ đau muốn chết. Người này sao lại lợi hại như vậy chứ, đem rút cạn hết sức lực của mình …
Quân Mặc Tà cười hắc hắc, cứ như vậy mà tr*n tr**ng đứng dậy. Miêu Tiểu Miêu ngay lập tức che mặt quay sang một bên. Cái tên hạ lưu này, lại …
Quân Mạc Tà chậm rãi xuống giường mặc quần áo. Sau đó nhắm thẳng bộ vị nở nang của mỹ nhân cách một lớp vải đánh một cái, cười nói:
- Đây chính là kết cục của kẻ cả gan dám nghi ngờ bổn công tử. Lần sau nếu có chuyện này, cẩn thận ta cho nàng bảy ngày bảy đêm không xuống giường được! Ngày hôm nay coi như cho nàng đại khai nhãn giới.
Miêu Tiểu Miêu nhìn theo côn bổng của hắn đang khẽ động, không tự chủ được một trận mệt mỏi dâng lên. Thật sự là cho dù có muốn phản kháng thì nàng cũng không có đủ sức. Hiện tại đã là buổi chiều, ánh nắng chiếu rọi khắp căn phòng. Có vẻ như bốn năm canh giờ chịu đựng sự chinh phạt đã làm cho vị mỹ nhân này buồn ngủ tới cực điểm.
Tên gia hỏa này chính là cầm thú a. Tuyệt đối không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. Không đúng! Cầm thú chân chính cũng không bá đạo như hắn. Hắn so với cầm thú quả thực còn hơn rất nhiều.
Cứ căn cứ vào tình hình hiện giờ, bản thân mình chỉ sợ không cần một đêm thì đừng hòng xuống giường được. Nhìn cái tên gia hỏa này bộ dạng còn chưa thỏa mãn được d*c v*ng, nàng không khỏi thẹn thùng lẫn sợ hãi: Xem ra vị phu quân này của nàng tìm nhiều lão bà không phải là không có đạo lý. Cái kia của hắn không có mấy nữ nhân có thể chịu nổi. Nàng đường đường là cao thủ Tôn Giả, thể chất vượt xa người thường còn như vậy huống chi người khác. Mặc dù lúc trước mình bị một chút nội thương, nhưng… nhưng…
Nàng nghĩ đi nghĩ lại rồi dần chìm vào giấc ngủ, bản thân cũng không phát hiện bản thân vừa trải qua một trận vận động kịch liệt như vậy mà nội thương… Khụ khụ. Nội thương lại không nghiêm trọng hơn tí nào, thậm chí còn không có nửa điểm đau đớn…
Dường như nội thương của nàng không biết từ lúc nào cư nhiên đã tốt hơn nhiều. Ân, quên đi, mấy ngày nay những sự tình tình cổ quái còn chưa đủ nhiều sao …
Quân Mạc Tà vẫn đứng chờ nàng đáp lại, nhưng không ngờ chỉ trong chớp mắt, hắn mới kịp kéo quần lên. Còn chưa kịp ghim đai lưng nha đầu kia cư nhiên lại có thể ngủ luôn như vậy.
Quân đại thiếu lắc đầu, bước ra ngoài. Bất quá trong lòng cũng có chút kì quái. Miêu Tiểu Miêu chính là Huyền Âm Nữ thể. Một nữ nhân như thế thì tốc độ tu luyện của nàng cùng với tư chất cũng thuộc hạng nhất hạng nhì. Thể chất đặc thù như vậy nếu cùng thể chất Thuân Dương như hắn song tu, thì cũng phải có chút cảm ứng chứ?
Tại sao hắn lại hoàn toàn phát hiện không có nửa điểm dị thường?