Dịch giả: Chim Ruồi
Quân Mạc Tà cũng không rõ rốt cuộc tại sao mọi chuyện lại thế này, rõ ràng hôm qua sống chết thế nào cũng không chấp nhận, nhưng hiện giờ, rõ ràng đã có một chuyển biến thật lớn…
Mà thôi, mặc kệ vì cái gì, mọi chuyện đã chuyển biến theo chiều hướng này đối với hắn là một chuyện tốt rồi.
- Ta thích Quân Dạ, thật sự rất thích hắn, tuy rằng khi ở với hắn, hắn thực làm cho ta cảm thấy sùng bái, nhưng chung quy giữa ta với hắn, địa vị vẫn ngang nhau.
Mi mắt Miêu Tiểu Miêu run rẩy không ngừng, một giọt nước mắt lóng lánh nơi khóe mi, nàng dừng một chút rồi nói tiếp:
- Nhưng còn, Tà Chi Quân Chủ kia… với ta mà nói… thật sự là một tồn tại quá xa vời, cao lắm, cao tới mức ta không thể với đến được, nó làm ta sợ hãi, thực sự sợ hãi, vì thế… ta thà rằng, người ta yêu là Mặc Quân Dạ.
- Nàng… nha đầu này! Chỉ là nàng không biết, mấy nàng Tiểu Nghệ kia đem ta ra dạy dỗ bao nhiêu lần rồi, vất vả khổ kể xiết. Nàng còn nói cái gì là cao không với tới chứ?
Quân Mạc Tà khẽ với tay ôm lấy nàng vào lòng, nhỏ nhẹ nói:
- Bây giờ thì sao, có còn sợ hãi không? Mặc kệ Tà Chi Quân Chủ là gì, nàng chỉ cần biết, hắn chính là nam nhân của nàng! Cả hai chúng ta khi ấy sẽ lại ngang hàng với nhau!
- Là nam nhân của ta…
Cả người Miêu Tiểu Miêu không ngừng run rẩy, miệng thì thào lập đi lập lại:
- Là nam nhân của ta…
- Ân, là nam nhân của nha đầu ngươi.
Quân Mạc Tà mỉm cười, thì thầm vào tai nàng:
- Còn nữa, nàng trăm ngàn lần đừng quên khi còn ở Huyễn Phủ, suýt chút nữa nàng đã gây ra một đại họa, cái lần nàng bất tỉnh, lúc tỉnh lại chưa gì đã đạp ta một cước, còn suýt chút hại ta thành thái giám nữa…
Miêu Tiểu Miêu nghe hắn nhắc lại truyện cũ, những hồi ức đẹp khi xưa dần dần hiện rõ, khi ấy mình vừa tỉnh lại liền phát hiện có một nam nhân nằm đè lên người mình, thế nên mới tặng hắn một cước…
Nhớ bộ dạng thống khổ của hắn khi ấy thật là buồn cười, nàng nhỏ nhẹ nói:
- Ai bảo ngươi khi đó không thành thật!
- Thật sao?
Quân Mạc Tà trừng mắt:
- Ta lúc đó không thành thật sao? Nàng nói thử xem, lúc đó ta không thành thật chỗ nào? Nha đầu nàng làm mấy chuyện đó, ta đã đủ thảm rồi, nàng còn bảo ta không thành thật!
Miêu Tiểu Miêu đỏ mặt ấp úng mãi không nên lời.
Sauk hi nói chuyện với Mai Tuyết Yên, chuyện được giải quyết, nàng đã chấp nhận chuyện Quân Mạc Tà và Mặc Quân Dạ là cùng một người, tuy nhiên, da mặt nàng vẫn rất mỏng…
"Làm sao mà xuống nước bây giờ, quả thật lời nói ngày hôm qua của mình cũng hơi quá đáng..."
Hiện giờ, khi Quân Mạc Tà nói đến chuyện này, Miêu Tiểu Miêu xấu hổ đến nổi quên bén cả chuyện làm sao để xuống nước.
"Ngươi còn nói là không thành thật chỗ nào? Lúc đó ngươi sờ lung tung trên người ta, nếu không phải ta bị sờ loạn, ta có thể phản ứng mạnh như vậy sao...."