Ở ngoài đừng nói Miêu Trảm ở Huyễn Phủ tới, cho dù là người của Thiên Phạt sâm lâm, Bát Đại thánh tôn cũng nhìn đến líu lưỡi. Cho dù là người cả đời này đều ở Thiên Phạt sâm lâm nhưng cũng chưa từng gặp qua chuyện tình ly kỳ bực này.
Cũng không chỉ là có gió, một âm thanh chợt vang lên, trời trở nên u ám như có hàng ngàn hàng vạn chim ưng bay qua che kín bầu trời. Nhưng lập tức xung quanh lại yên tĩnh lạ thường.
Rồi mây đen đầy trời.
Thần công cỡ này thì không phải gọi là Khai Thiên Tạo Hóa, bốn chữ này sao?
Rất nhiều người trong lòng đều thầm nhủ như vậy.
Nhưng vượt ra ngoài dự đoán của mọi người chính là sức gió càng lúc càng lớn, mây càng lúc càng dày đặc làm cho mọi người có cảm giác mình chỉ cần chìa một bàn tay ra là có thể kéo một đám mây xuống, nhưng thủy chung vẫn không có sấm chớp.
"Oanh" một tiếng, khối không khí màu lam sau khi tách ra liền bay lên, càng lúc càng cao còn khối không khí màu xám phía dưới thì vẫn nằm im bất động nhưng màu sắc càng ngày càng đậm trông như thật.
Quân Mạc Tà rút cuộc đã minh bạch người luyện công phu này, một khi luyện đến cực điểm thì tự bên trong bản thân có thể sinh ra một mảng thiên địa mới mà trong mảnh thiên địa này, hắn chính là bá chủ, là người sáng lập, là chúa tể.
Trong khối thiên địa của Mạc Tà, mặc dù vẫn còn mông lung nhưng đã có ánh sáng.
Biến hóa này thật là quỷ dị.
Đây chính là hô phong hoán vũ trong truyền thuyết, đại thần thông a.
Màu xám như ngưng đọng thành thực thể ở phía dưới.
Màu lam ở tít trên cao như bầu trời.
Tuy rằng mọi thứ vẫn còn rất trừu tượng, cũng rất mơ hồ nhưng đây quả thật là thiên địa lúc sơ khai.
Những thay đổi sau này đều cần Quân Mạc Tà phải tiếp tục cố gắng phát triển. Khó trách công pháp Tạo hóa này lại có thể được xưng là đệ nhất công pháp, thần công có thể tạo hóa thiên địa vạn vật mà không đệ nhất thì chẳng nhẽ có công pháp khác lợi hại hơn thần công này hay sao?
Khai thiên tích địa tạo hóa vạn vật.
Mạc Tà mỉm cười nhẹ nhàng đi tới, chân chính tiến vào mảng thiên địa của mình...
Mây từ bốn phương tám hướng tụ về giữa, giống như thế vạn mã thiên quân ào ào kéo tới, mỗi đám mây lớp trước lớp sau tốc độ nhanh như chớp, chỉ trong vài hô hấp đã kéo che kín bầu trời. Vốn dĩ lúc trước trời quang mây tạnh, nhưng giờ mây dày đặc đến nỗi không có bất kỳ khe hở nào, che hết toàn bộ ánh sáng từ mặt trời, ngăn cách hoàn toàn, đúng như câu nói: Che trời.