Dịch giả: vivuvip
Trên không của Thiên Phạt sâm lâm vẫn duy trì sự yên lặng, tĩnh mịch, minh nguyệt nhu hòa, thanh phong như túy.
Giữa không trung như mây như khói, không nhiễm hạt bụi nào.
Nhưng tất cả mọi người hiểu rõ, chính mình vừa rồi không phải là nằm mơ.
Hồi lâu sau, khi mặt trời tỏa ánh nắng chói chang, tất cả mọi người vẫn bảo trì tư thế ngửa đầu, si ngốc nhìn về một phía! Vẫn không hề nhúc nhích.
Võ đạo của Mạc Tà đột phá, bất tri bất giác diễn luyện tại chỗ, nhưng cũng mang đến cho tất cả mọi người ở đây một cảm ngộ quý báu. Thật về sau, trong những người này, có rất nhiều người đạt được thành tựu mà trong mơ họ cũng chưa từng nghĩ tới, khi hỏi bọn họ sự kiện quan trọng nhất trong đời họ là gì, thì toàn bộ đều đáp là ngày hôm nay tại Thiên Phạt sâm lâm này.
Lúc Tà Quân khai phủ đã là nửa đêm ở Thiên Phạt sâm lâm
Vì bọn mở ra bảo tàng trong thân thể mỗi người.
Quân Mạc Tà tuy rằng không phải sư phụ của họ, thậm chí chưa từng truyền thụ một chút bản lĩnh, nhưng chuyện xảy ra đêm nay lại không khác gì việc thu đồ đệ, không khác gì việc truyền thụ bí kíp huyền công cao thâm nhất. Mặc dù ngay cả Quân Mạc Tà cũng không biêt, hắn chỉ là trong lúc cảm ngộ tùy tâm mà động thôi.
Nhưng những người này trong nội tâm vô cùng sùng kính Quân Mạc Tà.
Thậm chí đã đến mức cúng bái( my idol)
Cũng chỉ vì đêm hôm đó, một khúc ca, một điệu múa, một chút võ học, một chút cảm ngộ.
Thế nhưng trong nội tâm những nữ nhân của Quân Mạc Tà, lại có một cách cảm nhận khác.
Quản Thanh Hàn cùng chúng nữ, đều đắm chìm trong lời ca của Quân Mạc Tà.
"Lịch tẫn thiên tân vạn khổ, chích vi hoán nhĩ phương tâm như cố!"(Trải qua thiên tân vạn khổ há không phải chỉ vì tâm hồn thiếu nữ ngày xưa)
"Nhiệt huyết tẫn hóa trần dữ thổ, chích vi bác nhĩ yên nhiên nhất đổ!" ( nhiết huyết cũng hóa thành bùn đất chỉ vì thiếu nữ mà hóa nhất đồ)
(Thơ ca em bó tay bác nào dịch dùm cái)(NB: đây không phải là thơ mà là lời bài hát hix)
Đây chẳng lẽ nào Tà Chi Quân Chủ Quân Mạc Tà tại thiên hạ anh hùng hướng về phía nữ nhân của mình biểu đạt tình yêu sao?
Đây là bực nào lãng mạn a..( mê anh Tà rồi)
Chúng nữ đều say mê.
Ngay cả Miêu Tiểu Miêu, cũng rung động, tâm hồn run rẩy ( chết em này rồi)
Lịch tẫn thiên tân bách khổ, chích vi hoán nhĩ phương tâm như cố! ( Trải qua thiên tân vạn khổ há không phải chỉ vì tâm hồn thiếu nữ ngày xưa)
Miêu Tiểu Miêu nghe xong câu hát này, trong lòng rung động quả thực đã không thể khống chế lòng mình.