Dịch giả: vivuvip
"Mà ở trong phòng ngủ của Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu đang tựa vào cửa sổ cơ hồ không thể tin tưởng vào hai mắt mình! Vị Tà chi quân chủ này đến cùng là có công phu như thế nào? Con người sao có thể đạt được trình độ này?"
Nhìn Quân Mạc Tà ở trên không giống như là lững thững đi dạo, hành vân lưu thủy tiêu sái vô cùng, Miêu Tiểu Miêu đột nhiên cảm thấy an tĩnh lạ thường.
Tựa hồ cảnh tượng trước mặt tuy quỷ dị thế nhưng mang đến cho người khác cảm giác an tĩnh bình lặng.
Mà giờ phút này có điều lĩnh ngộ đã không chỉ là một vài người.
Mà giờ khắc này ở trên cửa sổ, thậm chí là trên khoảng sân, vô số cường giả đều trông thấy cảnh này, trên mặt mỗi người đều có một tia lĩnh ngộ.
Trong đôi mắt của Mai Tuyết Yên toát ra tia sáng kì dị, khóe miệng nàng toát ra nụ cười ngọt ngào tràn đầy tình yêu ngắm nhìn thân ảnh tiêu sái trên bầu trời. Ở nơi này trong tất cả mọi người chỉ có nàng hiểu rõ tiến cảnh của Quân Mạc Tà, cho nên chỉ duy nhất nàng hiểu lần đột phá này của Quân Mạc Tà là mạnh mẽ như thế nào.
Nếu như nói trước kia Quân Mạc Tà là một thanh kiếm vô kiên bất tồi, thì vào giờ khắc này chuôi kiếm này đã lột xác thành một thanh kiếm vô hình! Cố nhiên vẫn sắc bén như trước, phong mang không chút yếu đi ngược lại càng trở lên mạnh mẽ.
Nhưng không một ai trông thấy, phong mang của nó đã hoàn toàn nội liễm,
Địch nhân đáng sợ nhất trên thế gian này là gì? Điều làm ta sợ nhất ở địch nhân là gì?
Chính là địch nhân mà ta không biết.
Là địch nhân vô hình.
Ngươi ngay cả địch nhân của ngươi là ai cũng không biết, thậm chí ngươi ngay cả nhìn cũng không thấy hắn, vậy ngươi làm sao đối phó được!
Giờ đây Quân Mạc Tà đối với địch nhân của hắn chính là một kẻ địch vô hình! Điều này không giống như việc tiến vào Hồng Quân Tháp tiến vào một không gian khác, cũng không phải là âm dương độn ẩn hư không! Mà là thuộc về thần kỹ của chính bản thân Quân Mạc Tà.
Ưng Bác Không Phong Quyển Vân cùng với đội viên của "Tàn Thiên Phệ Hồn" đều đứng ở bên cửa sổ nhìn ra xa.
Mỗi người trừ lĩnh ngộ ra trong mắt còn có một tia sùng bái.
Đây là sự kính sợ trước cường giả.
Quân Mạc Tà bày ra thực lực, là một cảnh giới chí cao! Loại cảnh giới này cho dù là cường giả thánh tôn, trong hàng trăm người cũng chưa chắc có một người có thể lĩnh ngộ! Thậm chí nói chỉ cần hơi lĩnh ngộ được chút ít cũng đã vượt xa người khác ngạo thị quần hùng.
Mà hôm nay Quân Mạc Tà không phải là chỉ hơi chút lĩnh ngộ, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới đại thành, thậm chí là viên mãn! Hoàn mỹ.
Miêu Trảm, Miêu Đao, Miêu Đao tam đại thánh tôn đều ngẩng đầu theo dõi trên mặt tràn đầy thần sắc cổ quái.
Miêu Trảm vừa nhìn vừa thể ngộ càng lấy huyền công của bản thân để đối chứng, lại hoảng sợ phát hiện mình mới hiểu được ý cảnh ẩn trong động tác này, lại phát hiện giữa không trung đã tràn ngập bóng dáng của Quân Mạc Tà, ngàn vạn thân ảnh hình thành trăm vạn đại quân.