Đột phá!
Dịch giả: one_god
- Quân Dạ…
Miêu Tiểu Miêu thì thào khẽ gọi.
Nước mắt sớm đã ướt đẫm khóe mi.
Nàng dường như đã thành thói quen, không cần biết là vui vẻ hay đau khổ, miễn là những khi không biết phải làm thế nào thì đều khẽ gọi cái tên này. Tựa hồ chỉ có gọi lên cái tên này, nàng mới có được quyết tâm, không còn đắn đo hay gặp chút trở ngại nào.
Nhưng, giờ phút này nàng vô thức kêu lên cái tên này, nó đã mất đi hiệu quả của ngày xưa. Lại còn khiến tâm tình của nàng càng thêm rối loạn!
Đêm đã về khuya, trăng sáng trên cao lại càng sáng hơn.
Miêu Tiểu Miêu vẫn đứng si ngốc như cũ, một thời gian thật lâu sau nàng vẫn không hề cử động chút nào.
Đây là phòng của Quân Mạc Tà, mình ở chỗ này, vậy còn hắn đang ở nơi nào? Có thể đang ở trong phòng của mấy tỷ muội xinh đẹp kia không?
Vừa nghĩ như thế, Miêu Tiểu Miêu liền khiếp sợ khi phát hiện nội tâm mình xuất hiện chút cảm xúc ghen tuông, chua xót.
Hắn là Mặc Quân Dạ... Hắn lại chính là Quân Dạ...
Tại sao? Tại sao lại như thế chứ?
Nàng đau lòng khóc nức nở, nhưng không hề phát hiện ra rằng, trong lúc nghĩ đến đám người Mai Tuyết Yên - Quản Thanh Hàn lại không hiểu sao mà vô thức gọi là "mấy tỷ muội xinh đẹp...", cứ như bản thân nàng đã tán thành cách xưng hô này vậy...
Đột nhiên, một tiếng thét dài theo gió truyền đến, rồi từ từ nhỏ dần, gây cho người nghe một loại cảm giác hư ảo như dung hợp cùng thiên địa, khiến ngươi ta có cảm giác có chuyện gì đó không đúng…
Nội tâm Miêu Tiểu Miêu khẽ động, gần như vô thức quay đầu nhìn về phương hướng đấy.
Trong Tà Quân phủ, nơi có thể quan sát rõ ràng mọi phía chính là phòng của Mạc Tà, bởi vì đây là gian phòng nằm ở nơi khoáng đạt nhất. Đứng ở nơi đây, vạn dặm xung quanh Thiên Phạt Sâm Lâm gần như đều nằm trong tầm mắt...
Ngay lập tức nàng trông thấy ở một nơi xa xa có có một bóng trắng đang nhẹ nhàng bay lên, thật sự phải nói là hết sức nhẹ nhàng, bay lên thật chậm như thể dưới chân có một vật gì đó dần dần nâng hắn lên cao vậy, thời gian chậm rãi trôi qua, nhưng vẫn tiếp tục bay lên như thế!
Mạc Tà!
Hắn muốn làm gì?
Trong lòng Miêu Tiểu Miêu căng thẳng, chăm chú theo dõi.
Trong lòng Mạc Tà thực rất buồn bực, trong cả hai kiếp làm người, chưa bao giờ hắn phải trải qua một việc xấu hổ như thế. Cho nên sau bữa cơm tối, hắn một mình rời đi.
Đại thiếu gia một mình đi thẳng vào trong Thiên Phạt Sâm Lâm, tùy ý chọn một cây đại thụ rồi nhảy lên.
Sau đó nằm lên một nhánh cây, gối đầu lên cánh tay của mình rồi chợp mắt.
Đây là phương thức thư giãn từ kiếp trước của hắn, và cũng luôn là cách hữu hiệu nhất giúp hắn giải tỏa căng thẳng.
Nhưng đêm nay, Quân Mạc Tà lại phát hiện ra cách thức đã mất đi tác dụng, vô luận thế nào hắn cũng không thể tĩnh tâm được. Một hồi lâu sau, khắp nơi đều yên ắng nhưng trong lòng hắn thì càng lúc càng lo lắng.