Dịch giả: dakbring
Mở mắt ra thấy Mai Tuyết Yên ngồi bên cạnh chăm sóc mình, Miêu Tiểu Miêu đột nhiên không hiểu sao cảm thấy bối rối. Tuy nhiên vì sao lại bối rối, ngay cả chính nàng cũng không biết.
Chỉ biết, chính mình có chút cảm giác không dám đối mặt với nàng, thật mất tự tin.
"Khá hơn không?" Mai Tuyết Yên mỉm cười ngồi bên giường.
Miêu Tiểu Miêu yên lặng gật gật đầu.
"Nha đầu ngươi thật là bướng bỉnh, ngươi nói xem sao ngươi phải khổ vậy chứ?" Mai Tuyết Yên nhẹ nhàng thở dài.
Miêu Tiểu Miêu cắn chặt răng, cố nén nước mắt thiếu chút nữa tràn mi, quật cường quay đầu đi, đem mặt giấu dưới gối.
"Kỳ thật Mạc Tà từ đầu vốn không nghĩ sẽ cùng ngươi dây dưa." Mai Tuyết Yên thản nhiên nói: "Ngươi là một nữ nhân xuất sắc, có được vẻ đẹp thế tục hiếm có, tài hoa tú ngoại tuệ trung, căn cơ huyền công bất phàm, còn có lai lịch thế gia cực kỳ cường đại, tất cả chuyện này đã đủ cho ngươi kiêu ngạo, chúng ta đều thừa nhận…"
"Nhưng ta nhắc cho ngươi một chút, ngươi thật nghĩ có thể làm cho một vị Thánh Tôn cường giả, một đại nhân vật đang là bá chủ đứng ở đỉnh phong của Huyền Huyền đại lục như Quân Mạc Tà, cũng vì ngươi mà thần hồn điên đảo hay sao?"
Mai Tuyết Yên vừa nói, liền là đả kích, trực tiếp là đả kích sắc bén.
Miêu Tiểu Miêu vốn tưởng rằng nàng tới là để khuyên bảo mình, hay là vì Tà Chi Quân Chủ kia nói tốt, nhưng nghe đến câu nói bất ngờ này không khỏi lặng đi một chút, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên làm ra phản ứng gì.
Lời Mai Tuyết Yên tất nhiên thật khó nghe, càng mơ hồ lộ ra vẻ đố kị, nhưng cũng là lời nói thật.
Mình, đích thực còn không có tư cách kia. Hoặc nói trên đời này, bất kỳ nữ nhân nào đều không có tư cách này. (xin lỗi chư vị cho chửi 1 câu: giờ mới biết mình chảnh hả? bày đặt làm giá, xí!:D)( NB: thế mà đầu truyện giờ ối thằng die vì gái rồi đó)