Dịch giả: dakbring
Biên Dịch: nhatky
- Không sai! Chiến gia chúng ta sao lại làm loại việc ngu xuẩn này?
Chiến Vũ Phong trong lòng đã run rẩy.
- À ừ! Thì ra là thế!
Quân Mạc Tà cũng không để ý tới lời Chiến Vũ Phong, ngược lại lẳng lặng trầm tư. Đột nhiên mở lớn mắt, hai tay vỗ vào nhau, phát ra một tiếng vang lớn, nói tiếp:
- Cho nên các ngươi vừa rồi mới đưa ra điều kiện như vậy, còn hứa hẹn sẽ xuất thủ viện trợ cho ta! Nếu quả thật ta cùng Thiên Thánh Cung đến lúc lưỡng bại câu thương, các ngươi chắc chắn sẽ tìm cách khống chế tánh mạng của ta, rồi rêu rao ra bên ngoài rằng Quân Mạc Tà đã chế...t Như thế hoàn hảo không còn chút vấn đề gì, mà hết thảy băn khoăn lo lắng toàn bộ cũng tiêu tán! Mà kẻ có Không Linh Thể Chất kia của bảy nhà lại được tự do, không còn đối thủ có khả năng uy h**p như ta, tự nhiên sẽ lựa chọn thỏa hiệp, an an ổn ổn lui một bước, tiếp tục nuôi dưỡng mưu đồ. Mà cũng nhờ thế, Chiến gia các ngươi hoàn toàn đạt được mục tiêu đề ra. Một khi ước nguyện đã đạt được như thế, chỉ cần không lơi lỏng, tiếp tục tích góp từng chút thực lực, lại nhờ ta đã giúp các ngươi khống chế được kẻ có Không Linh Thể Chất kia, thì rõ ràng mợi thứ đã đều nằm trong lòng bàn tay các ngươi!
Quân Mạc Tà khẽ cười nói tiếp:
- Thật sự là kế liên hoàn lợi hại! Một bước đón trước một bước, trước lấy thiên hạ chí tôn làm sức hấp dẫn khiến tên tiểu tử có thực lực kinh người nhưng cũng là một kẻ chưa có kinh nghiệm xử thế như ta tự chui đầu vào mưu kế đó. Ta chỉ cần lạc vào một bước, như vậy hết thảy sự tình tiếp theo đều hợp tình hợp lý. Thậm chí dù sau này ta có phát hiện ra, dẫu có muốn quay đầu thì cũng đã thân bất do kỷ, cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mà thuận theo thời thế tiếp tục lạc bước, đến cuối cùng được bọn ngươi tiếp ứng tiến nhập Huyễn Phủ rồi hoàn toàn để cho Chiến gia các ngươi sai khiến.
- Tất nhiên, tất cả thuộc hạ của ta ở bên ngoài, tất cả người nhà, bao gồm tất cả Huyền Thú Thiên Phạt Sâm Lâm, toàn bộ đều phải chết không chừa một ai. Càng thêm tiện lợi cho các ngươi nắm cả đại lục trong tay! Cho dù ta sau này phát hiện ra, nhưng cần sự che chở của Chiến gia các ngươi mà phải ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ!
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, vỗ hai bàn tay bành bạch, than thở từ đáy lòng:
- Chiến gia các ngươi quả là thiên tài! Bố trí liên hoàn tinh diệu như thế quả thật rất tuyệt vời, nhất là trù tính ra được một chiêu đuổi hổ nuốt sói, ngư ông đắc lợi kia, quả đúng là thiên tài trong thiên tài! Ngay cả bổn tọa cũng không thể không bội phục, chỉ cần ta đi sai một bước đã mất cơ hội quay đầu.
- Đâu cần Quân phủ chủ thái quá như vậy chứ!
Chiến Vũ Phong rõ ràng nghe thấy tiếng những giọt mồ hôi từ trên trán lạch cạch lạch cạch rơi trên mặt đất, nhưng vẫn cố nói:
- Nếu Thiên Thánh Cung thực sự toàn lực xuất thủ, Chiến gia chúng ta mặc dù là toàn lực trợ giúp cũng chưa chắc có thể ứng phó nổi, chứ nói gì đến việc từ trong tay bọn họ đem Quân chủ ngươi an toàn cứu ra? Quân phủ chủ nói những lời này cũng không tránh khỏi đánh giá Chiến gia chúng ta quá cao rồi. Mặc dù Chiến gia trước giờ chưa từng tự xem nhẹ mình, nhưng cũng không đến mức cuồng vọng như thế...