Nhóm Dịch: kimnambin
- Tiểu Miêu! Ta …
Mạc Tà thân thể khẽ run lên, nắm chặt tay nàng.
- Ngươi không được đụng vào ta! Ngươi không xứng, cái tên lường gạt này!
Miêu Tiểu Miêu ánh mắt sắc bén như một thanh kiếm nhìn hắn, hung hăng gỡ tay hắn ra. Ra sức kéo tay mình về. Sau đó cố gắng vuốt thẳng quần áo của nàng vì sự giằng co vừa rồi mà nhăn nheo. Sau đó nàng liền cúi đầu xuống, thật lâu không có nhúc nhích. Rút cục thân thể mềm mại của nàng cũng không run rẩy nữa.
Nàng đợi sau khi mình hết run, sau đó hít sâu một cái. Ra sức mà hít vào. Quân Mạc Tà rõ ràng có thể cảm thấy như nàng ra sức hít vào để thân thể bành trướng sau đó nổ tung.
Sau đó, Miêu Tiểu Miêu liền ngẩng đầu lên nhìn Quân Mạc Tà mỉm cười nói:
- Quân phủ chủ, ngươi không phải muốn giải thích sao? Ta xin rửa tai lắng nghe những lời vàng ngọc của ngươi đây.
Thanh âm của nàng không ngờ lại có thể bình tĩnh như thế.
Thế nhưng sự bình tĩnh này, lại kéo theo đó là sự tĩnh lặng cùng bình thản.
Mạc Tà trong lòng đau xót.
Sắc mặt Miêu Tiểu Miêu trắng bệch. Mặc dù nàng đang cười, nhưng trong đôi mắt của nàng lại lộ ra vẻ chết chóc. Từ tình hình hiện giờ mà nói, tin tưởng rằng có ai nói gì bên cạnh tai nàng thì nàng cũng đều sẽ không vào tai nàng một chữ nào.
Mạc Tà trong lòng thở dài. Hắn chỉ cảm thấy từng cơn đau thắt, co rút kịch liệt trong lòng mình truyền ra.
- Tiểu Miêu… Tình hình ngày đó là như thế này. Sau khi ta tu luyện huyền công, tiến tới cảnh giới mà người thường khó mà nghĩ tới được. Bất quá chỉ trong vài năm ta từ một tên phá gia chi tử trở thành một cường giả Thánh Hoàng.
Mạc Tà tuy rằng biết hắn có giải thích đi chăng nữa cũng sẽ vô dụng, nhưng hiện tại hắn lại không thể không giải thích.
Từng trải qua hai kiếp người, hắn chưa bao giờ lại cảm giác áy náy như hiện giờ.
Cũng chưa bao giờ cảm giác thấy một lời nói ra lại thấy gian nan như hiện giờ.
- Huyền công đại thành. Thọ nguyên đương nhiên cũng tăng lên, nhưng các nàng Tiểu Nghệ cùng Thanh Hàn luôn đi theo ta, có thể nói là tình ý thâm trọng. Nhưng vấn đề trước mắt chúng ta lại không thể giải quyết được.
Mạc Tà thở dài một cái, lại tiếp tục nói:
- Ta có thể bảo trì dung mạo ngàn năm không đổi. Tuyết Yên cũng như vậy. Nhưng các nàng khác lại không thể bởi vì tu vi các nàng không có cao như vậy. Hay nói cách khác, bất luận ai cũng không có năng lực như vậy. Tác dụng của Huyền Công chính là trì hoãn tuổi già, nhưng lại không thể bảo trì dung nhan vốn có của các nàng. Cứ coi như các nàng giống như ta có thể tu luyện đến mức độ Thánh Hoàng. Nhưng thời gian không tha cho một ai cả, nó vẫn sẽ làm dung nhan của các nàng sẽ bị giảm sút theo năm tháng. Đối với một người đàn ông thì không sao cả, nhưng đổi lại là một nữ nhân thì …
- Ta cùng với Tuyết Yên có thể trú nhan thành công là bởi vì chúng ta đều có kỳ ngộ khác nhau.
Mạc Tà đem chuyện này kể tóm tắt một lượt: