Nhóm Dịch: kimnambin
Trời làm bàn cờ, câu đối này cứ cho là người trong Huyễn Phủ truyền ra bên ngoài nhưng Sấm làm trống trận, sét làm cờ, ai dám tiến đến? Câu nói này cũng chỉ có mình và Mặc Quân Dạ ở trong thời gian độ kiếp nói ra mà thôi. Theo như lời nói của Mặc Quân Dạ, cũng chỉ có mỗi hai người biết, nhưng hiện tại sao lại bị Quân Mạc Tà nói ra?
Hắn như thế nào lại biết?
Chẳng lẽ? ….
- Nha đầu ngốc, đến hiện giờ mà còn không nhận ra ta sao?
Mạc Tà bất đắc dĩ cười nói:
- Ta lại khó nhận ra như thế sao?
Cứ như vậy hắn nhìn về phía Miêu Tiểu Miêu. Cánh tay chậm rãi đưa lên mặt nhẹ nhàng xoa bóp vài cái, dung mạo tuấn tú lập tức biến mất. Thay vào đó là bộ mặt giản dị xuất hiện trước Miêu Tiểu Miêu.
Mặc Quân Dạ…
Miêu Tiểu Miêu trợn tròn mắt. Lập tức lui về phía sau vài bước, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ:
- Ngươi … Ngươi là Quân Dạ?…
Mạc Tà cười khổ gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Tiểu Miêu, là ta!
Thân thể mềm mại của Miêu Tiểu Miêu run rẩy vài cái, đột nhiên không nói một lời, cứ như thế mà té xỉu.(NB: pó tay em này thần kinh yếu quá)
Mạc Tà nhanh chân bước lên phía trước, đem nàng ôm vào trong lồng ngực.
Một lát sau, Miêu Tiểu Miêu từ từ tỉnh lại. Nhưng trong con ngươi của nàng lại lộ vẻ hoang mang, giống như là đang nằm mơ vậy. Lại chứng kiến khuôn mặt của Quân Mạc Tà ngay trước mặt mình, đột nhiên trong cổ nàng nghẹn ngào phát ra một tiếng, khóc ròng nói:
- Quân Dạ, ngươi biết không? Vừa rồi ta nằm mơ thấy ác mộng. Ta nằm mơ thấy tên Tà Quân Chi Chủ kia đối với ta nổi lên sắc tâm, còn nói những lời mà chỉ ta và ngươi mới biết được. Nếu chỉ tính riêng đó thì thôi, đằng này hắn còn dịch dung thành bộ dáng của ngươi nữa. Ta sợ! Ta thực sự rất sợ hãi!( NB: pá đạo cho trí tưởng tượng)
Mạc Tà nhẹ nhàng thở dài một tiếng, ôn nhu nói:
- Nha đầu ngốc… Ngươi thực sự không có nằm mơ. Đây đều là sự thật.
- Thật sự? Thật sự? Thật sự sao?
Miêu Tiểu Miêu hai mắt thất thần quan sát người yêu. Đột nhiên giãy dụa một cái từ trong lồng ngực của hắn chạy ra đánh giá hết thảy. Vẻ mặt thẫn thờ không nói lên lời.
Nàng bỗng nhiên quay đầu. Vẫn như cũ nhìn dung mạo thực sự vốn có của Mặc Quân Dạ. Hai mắt gắt gao nhìn vào trên mặt hắn, nàng cắn răng nói:
- Quân Dạ … Ngươi nói cho ta biết. Ngươi nói cho ta biết đây không phải là sự thật đi!
Mạc Tà thống khổ nhắm hai mắt lại, đờ đẫn nói:
- Tiểu Miêu. Đây chính là sự thật. Đây chính là diện mạo vốn có của ta. Từ trước tới giờ ta đều là Quân Mạc Tà, Mặc Quân Dạ chỉ là hóa thân của ta mà thôi. Chính là một người không tồn tại.
- Không, không phải. Đây không phải là sự thật. Ngươi gạt ta vì muốn tốt cho ta, cho nên ngươi mới nói lời như vậy. Ta sẽ không tin tưởng lời nói của ngươi. Nhất định không …
Miêu Tiểu Miêu kêu lên một tiếng thê lương. Ánh mắt như đã chết nhìn chằm chằm vào Quân Mạc Tà. Nhưng chân lại từng bước lui về phía sau, không ngừng lắc lắc đầu. Dù vậy nhưng cặp mắt xinh đẹp kia đã bán rẻ nàng. Khuân mặt mông lung nước mắt đã chậm rãi hiện lên nơi khóe mi nàng.