Nhóm Dịch: kimnambin
Biên Dịch: thachdau
Lão đầu tử chính là một sát thủ xuất sắc nhất. Nhưng nhìn cả một lượng lớn cô nhi mà hắn bồi dưỡng kia, kiểu bồi dưỡng ấy, cách đạo tạo ấy… Có thực là lão đang bồi dưỡng ra sát thủ không?
Có lẽ là không phải! Nhưng vấn đề này Quân Mạc Tà lại vĩnh viễn không còn cơ hội để biết được đáp án.
Trong lòng hắn vẫn tin rằng, những người đó sau khi được lão đầu huấn luyện, ngay cả tương lai khi đã gác kiếm giải nghệ không làm sát thủ nữa thì vô luận như thế nào cũng vẫn sẽ có một cuộc sống rất dư giả!
Không thể tưởng tượng nổi lão đầu kia lại nghiêm khắc như vậy, đốc thúc huấn luyện như là ngược đãi, nhưng lại cung cấp rất nhiều kiến thức cho bọn họ. Hơn nữa mỗi một thứ học được, đi theo sau nó chính là sự đau đớn khắc cốt ghi tâm. Coi như là có muốn quên cũng vô phương quên được. Sự đau đớn đó đã là một vết sẹo trong linh hồn của người đó rồi…
Đến khi bọn họ chân chính đi ra trải nghiệm thế giới bên ngoài đều phát hiện rằng bản thân họ có thể làm được rất nhiều việc, thậm chí còn làm tốt nữa là khác, mà những việc họ thành thạo lại rất nhiều…
Mà thực tế, trước kia Quân Mạc Tà cũng từng có một huynh đệ do Hướng lão đầu đưa tới. Hắn không muốn tiếp tục đi theo con đường này, muốn ổn định cuộc sống làm một người bình thường theo đúng nghĩa của nó. Quân Mạc Tà cũng không biết được, với những người muốn giải nghệ thì lão đầu sẽ xử lý như thế nào? Lão đầu cho tới tận bây giờ cũng chưa từng nói ra, những khi đó biểu tình của lão luôn rất là kỳ quái…
Có điều, một khoảng thời gian sau, khi Quân Mạc Tà không chú ý tới thì những thứ thuộc về bọn họ bao gồm tư liệu, hồ sơ chấp hành nhiệm vụ qua lại của các sát thủ toàn bộ lại biến mất không còn chút dấu vết nào…
Đây rút cục là sao? Rốt cuộc lão đã dùng cách nào? Đến tột cùng là toàn bộ đã bị giấu đi hay đã bị tiêu hủy hoàn toàn. Nhưng có một điều khẳng định chắc chắn là, những hồ sơ giấy tờ đó nhất định đã không còn. Trên thế gian này sẽ không còn người nào có thể nắm được chứng cớ phạm tội của họ được nữa.
Cuộc đời của bọn họ sau này, ít nhất cũng không phải sống trong sự đề phòng, ngờ vực.
Nghĩ tới đây, Quân Mạc Tà lặng lẽ thở dài. Thầm nghĩ: "Lão đầu, ngươi rút cục là người thế nào?"
Sau đó Quân Mạc Tà mới mở to mắt, phát hiện thất nữ trong phòng ánh mắt đều gắt gao tập trung trên người hắn. Ngay cả người như Miêu Tiểu Miêu, Kiều Ảnh cũng như vậy… Từng đôi mắt đẹp dõi theo hắn, là kinh hỉ, là ngạc nhiên, còn có bội phục…
- Mạc Tà ca ca…
Thanh âm của Độc Cô Tiểu Nghệ dường như còn chút nghẹn ngào nói:
- Thủ khúc này thật là dễ nghe… Muội nghe xong chỉ muốn khóc theo…
- Chúng thiếp cũng thế…
Chúng nữ sôi nổi thảo luận. Chỉ có hai người Quản Thanh Hàn cùng Miêu Tiểu Miêu lại cầm một tờ giấy, cấp tốc ghi ghi chép chép cái gì đó lên mặt giấy. Hiển nhiên là muốn ghi lại khúc nhạc đó. Một khúc nhạc tuyệt tác như vậy, nếu không ghi lại truyền cho đời sau thì quả thực là chuyện tiếc nuối nhất đời người.
- Lương Sơn Bá này thực sự là đáng thương, đáng tiếc là hắn không có huyền công. Bằng không, gia tộc Chúc Anh Đài sẽ không làm như vậy, biến nữ nhi của mình thành vật để nịnh bợ kết thân với Mã gia…