Nhóm Dịch
Kiều Ảnh ở một bên mỉm cười khoanh tay đứng nhìn.
- Cái này... cái này...
Quân Mạc Tà vắt óc tìm mưu kế, xem ra hôm nay phải trổ tài đạo văn trộm thơ rồi.
- Tuyết Yên nói cũng phải. Ta đây làm một bài thơ dành cho Tuyết Yên trước.
Quân Mạc Tà hắng giọng một cái nói. Chúng nữ đều có một loại ánh mắt mong chờ nhìn hắn. Tuy nhiên cũng không thiếu người vui sướng khi thấy hắn gặp họa.
Tỷ như Miêu Tiểu Miêu, hiện tại trong lòng lại cười ngất trời. Ngươi là một tên võ phu lại khoe khoang nói mình sẽ làm thơ. Nhiều lắm thì viết được vài chữ cua bò mà thôi. Hừ hôm nay ta sẽ xem ngươi xấu mặt như thế nào. Để xem ngươi còn mặt mũi nào dám so sánh với Quân Dạ của ta không?
- À, có rồi. Tuyết Yên ung dung rộng lượng, dáng vẻ bao dung, làm cho ta rất có cảm hứng.
Quân Mạc Tà thong thả đi ba bước, vỗ tay phát ra tiếng nói
- Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, xuân phong phất hạm lộ hoa nùng; nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, hội hướng dao thai nguyệt hạ phùng.
(NB: đây là bài đầu tiên trong 3 tác phẩm Thiên Bình Điệu ca mà Lý Bạch viết về Dương Quý Phi
Ngô Tất Tố dịch
Thoáng bóng mây hoa, nhớ bóng hồng.
Gió xuân dìu dặt giọt sương trong
Ví chăng non ngọc không nhìn thấy,
Dưới nguyệt đài Dao thử ngóng trông."
Các bạn có thể tìm hiểu thêm về 3 bài Thiên Bình Điêu ca tại đây:
http://4vn/showthread.php?t=10261)
Chúng nữ tức thời chấn kinh
Miêu Tiểu Miêu lại càng khiếp sợ nói không ra lời.
Chẳng lẽ Quân Mạc Tà thật sự là yêu quái? Có vẻ như hắn cũng chẳng phải lo lắng gì, chỉ trong vòng thời gian ngắn ngủi, đi ba bước liền làm một bài thơ hơn nữa còn là vô cùng thâm tình, đạt ý, rất phù hợp với thân phận khí chất của Mai Tuyết Yên.
Phần thơ này, vị tất đã kém Quân Dạ của ta. Không, chỉ là ngẫu nhiên thôi... Nhất định là ngẫu nhiên thôi.
- Hay lắm, hay lắm, giờ đến lượt Thanh Hàn.
Mai Tuyết Yên nghe xong bài thơ cảm thấy rất thỏa mãn, bài thơ tuyệt đẹp đủ để truyền lưu thiên cổ, khóe mắt hiện liên vẻ tươi cười hạnh phúc, còn ngoài miệng thì lại thúc dục.
- Thanh Hàn... Thanh Hàn... À có rồi.
Quân Mạc Tà giả bộ cau mày vòng vo, rồi lại vỗ tay một cái vang lên.
- "Ngã hựu hữu liễu,
Danh hoa khuynh quốc lưỡng tương hoan,
Trường đắc quân vương đới tiếu khan.
Giải thích xuân phong vô hạn hận,
Trầm Hương đình bắc ỷ lan can.
(NB: Bài thứ 3 của Thanh Bình Diệu Ca ae có thể đọc bên trên
Dịch nghĩa:
Danh hoa nghiêng nước cùng sánh đôi vui.
Luôn được quân vương nhìn ngắm tươi cười.
Gió xuân làm tiêu tan nỗi giận hờn vô kể
Khi cùng nhau ngồi tựa lan can nơi đình Trầm Hương phía bắc.
Dịch thơ
Sắc nước nghiêng thành hoa sánh đôi
Quân vương say đắm ngắm hoa cười
Gió xuân thổi hết bao hờn giận
Đình Trầm phơi phới tựa hiên vui.
Xem thêm về giải nghĩa của 3 bài thơ
http://thohoangnguyenchuong.weebly.c...ory/all/1.html)
Mọi người đều sững sờ.
Mạc Tà lại có thể làm ra bài thơ này. Bên trong bài thơ này có câu "Vô hạn hận" và "Khỉ lan kiền" quả thực vô cùng phù hợp với khí chất độc đáo và cái mông to tròn của Quản Thanh Hàn.
Thiên tài!
Chúng nữ trong ánh mắt đều b*n r* tinh quang.
Độc Cô Tiểu Nghệ là người duy nhất trong chúng nữ từng biết qua tài nghệ làm thơ của Quân Mạc Tà, đó chính là lúc ở Kim thu tài tử yến. Bất quá nhớ tới Quân Mạc Tà làm thơ khi đó, chính Độc Cô Tiểu Nghệ cũng cảm thấy xấu hổ vô cùng xấu hổ vô cùng: "Muốn cùng ta nói chuyện hả? Không xinh đẹp thì khỏi đi; không cần nói lời yêu ta, ta là người xấu xa; không cần quyến luyến ta, ta chính là truyền thuyết; Không nên trêu chọc ta, ta làm cho ngươi hộc máu." ( NB: tại hạ miễn bình luận về bài thơ này)