Biên Dịch: nhatky
- Hic hic… Kiều cô nương hiểu lầm rồi, không cần phải lo lắng như thế, Linh Lung Liên thì chẳng sao cả, chẳng qua chỉ là có chút nhớ cô thôi.
Chỉ một câu, Quân Mạc Tà cũng đã khiến Kiều Ảnh mặt đỏ bừng bừng, hai mắt mở to, quát lớn:
- Tiểu tử nhà ngươi đang nói nhăng nói cuội gì đó?
Người gì mà vừa mới gặp đã nói nhớ người ta rồi… (BT: thằng quỷ nhỏ mà chị hai ơi)
- Kiều cô nương lại hiểu lầm nữa rồi… Là ta nói… Linh Lung Liên rất nhớ cô nương. Dù sao cô nuôi nó lâu như vậy…….
Quân Mạc Tà làm như vô tội đáp.
- Ngươi!…
Kiều Ảnh giận đến mặt trắng bệch.
Độc Cô Tiểu Nghệ bật cười sặc sụa:
- Mạc Tà ca ca, ca lại đùa giỡn lưu manh nữa rồi…
Quân Mạc Tà sa sầm mặt lại, trừng mắt liếc nàng mà quát:
- Ta đùa giỡn lưu manh lúc nào hả? Tiểu nha đầu người không nên ăn nói bậy bạ như thế, nghe một đằng nói một nẻo, chút nữa không đánh đòn thật khó mà nuốt trôi mà! Ta chỉ cảm niệm Linh Lung Liên rời xa Kiều cô nương đã lâu, chắc hẳn sẽ rất nhớ chủ cũ của nó… Linh Lung Liên không thể nói, nên ta mới nói giùm tiếng lòng của nó thôi, có chỗ nào là đùa giỡn lưu manh chứ…
Nói giùm tiếng lòng của thực vật!?
Một lý do thấp kém như vậy ngươi cũng dám mở miệng nói ra. (BT: mặt dày mà)
Kiều Ảnh lại cười đến đỏ cả mặt, oán hận nói:
- Linh Lung Liên rất nhớ ta sao?… Ngươi xem ra cũng rất hiểu Linh Lung Liên mà…
- Còn không phải sao chứ.
Quân Mạc Tà "tình nồng ý đậm" thở dài một hơi:
- Linh Lung Liên của cô nương quả thật rất có linh tính, từ lúc nó đến chỗ ta thì bắt đầu kể những điểm tốt của cô nương cho các thực vật khác, bây giờ có rất nhiều linh dược ở chỗ ta đều bị nó thuyết phục, đều ngóng trông ngày cô nương đến, hy vọng cô nương có thể vĩnh viễn ở lại cùng chúng nó, vậy mới thật sự tốt…
Kiều Ảnh vừa tức giận lại vừa buồn cười, người này quả dẻo mồm dẻo mép, lời như vậy hắn cũng nói ra miệng được, muốn dụ dỗ trẻ lên ba sao?
- Ngươi nói có rất nhiều linh dược? Chúng nó đang ở đâu?
Có vẻ lúc nãy nhìn thấy "Âm hồn sâm" kia, Kiều Ảnh trong lòng cũng rất ngứa ngáy. Giờ lại nghe Quân Mạc Tà nói vậy, tuy không tin tưởng chuyện ma quỷ của Quân Đại Thiếu, những vẫn không kiềm chế được lòng hiếu kỳ đang trào dâng mãnh liệt.
- Dược liệu trân quý như vậy, tất nhiên là đặt ở nơi an toàn nhất, lại dễ chăm sóc nhất rồi. Chính là ngay trong phòng ngủ của ta, cô nương chừng nào thì đi vậy…
Quân Đại Thiếu hàm ý chả đứng đắn gì nói thẳng ra.
- Ngươi… Ngươi đúng là tên lưu manh!
Kiều Ảnh giận đến nỗi không chỗ trút! Linh dược của hắn không ngờ đều để trong phòng ngủ, lại nghĩ đến câu nói ban nãy: "Rất nhiều linh dược đều ngóng trông cô nương đến, hy vọng cô nương có thể vĩnh viễn ở lại cùng chúng nó…"
Đây chẳng phải là đang nói, bản thân mình cũng giống như linh dược, đều có thể ở trong phòng ngủ của hắn?
Này này này……. Đúng là tên lưu manh mà!
- Ha ha…… Hôm nay hai vị cô nương đến chúc mừng ta. Quân mỗ cũng không dám để hai vị đi về tay không, nhưng Quân mỗ cũng chỉ mới khai phủ, gia nghiệp không thể to lớn như đại nghiệp của Huyễn phủ hay Thánh Địa. Chẳng giấu diếm gì, thật sự là không có gì đáng giá có thể lấy ra, cũng chỉ có thể mời hai vị mỗi người ăn một miếng ngó sen thôi, mong hai vị thông cảm!?