Cửu U Thập Tứ Thiếu phất tay lên chụp lấy "thần khúc" trong không trung, lật qua lật lại, chăm chú quan sát, thích thú không buông nỡ tay, thản nhiên nói:
- Ngươi không có Cửu U chân khí, đương nhiên là không khởi động được.
Nói xong lại vung tay một lần nữa, "thần khúc" hoàn toàn biến mất. Chỉ với một câu này cũng cũng đủ để mọi chuyện sáng tỏ, "thần khúc" kia, chỉ có dùng Cửu U chân khí mới có thể phát huy được tác dụng thật sự của nó! Trong tay người khác, nó bất quá chỉ là một vật trang trí mà thôi.
Còn vào tay Cửu U Thập Tứ Thiếu, quả nhiên thần khúc đột nhiên bắt đầu biến ảo, lúc là một thanh trường kiếm, lúc là một thanh đao răng cưa, sau đó lại biến thành sáo ngọc, chỉ trong chớp mắt, có thể biến hóa hơn hai mươi hình dạng, Cửu U "thần khúc", rốt cục lại một lần nữa nở rộ, nó chính là một khúc nhạc đẫm máu! Chắc chắn nó sẽ lại được một lần nữa vang vọng khắp thiên hạ, Cửu U Thập Tứ Thiếu ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lóe lên ký ức xa xưa, lại cúi xuống nhìn thoáng qua Quân Mạc Tà, mỉm cười, rồi bóng dáng từ từ biến mất.
Ngay cả một câu từ biệt cũng chưa nói thì đã đi rồi!
- Cái quái gì vậy! Ngươi chỉ coi trọng mỗi cái thứ đó, lão tử đây phải mất bao nhiêu công sức, thiên tân vạn khổ đem thứ rách nát đó về, ngươi không lấy thân báo đáp thì thôi, cư nhiên một câu cảm ơn cũng không có? Ngươi là loại người gì vậy? Rốt cuộc là người gì vậy hả? Ngươi có hiểu đạo lý làm người, đối nhân xử thế không vậy!
Mạc Tà cứng lưỡi, hoàn toàn không tưởng nỗi cái người này lại là loại người không thèm để ý nhân tình đến mức này!
Không chỉ không hồi báo, ngược lại rắm cũng không đánh một cái thì đã chạy. Ân, hình như hắn còn để lại một thanh Cửu U hàn nhận thì phải? Con bà nó, thứ đó trong không gian ta đã có hơn trăm ngàn thanh! Hừ có gì hiếm lạ cơ chứ? Rác rưởi, chính là rác rưởi a!
Lần đầu đầu tiên trong cuộc đời Quân đại thiếu làm một vụ mua bán lỗ nặng đến vậy, tuy rằng lấy "thần khúc" kia cũng không hao phí bao nhiêu công sức, nhưng nếu là vì người ngoài thì lại là một chuyện khác a! Càng nghĩ càng buồn bực, hắn đột nhiên dậm chân rống giận:
- Cửu U Thập Tứ Thiếu! Ngươi đúng là quỷ hẹp hòi, ta XXX em gái ngươi! Ngươi dám phóng cái rắm a! Ngươi là tên vô liêm sỉ không ai bằng, lần sau đừng để ta thấy được ngươi! Lần sau lão tử thấy ngươi, nhất định đánh cho ngươi nằm úp sấp, cho ngươi cam tâm khẩu phục mới thôi!
Đại thiếu lúc này quả thật điên lên rồi… Hận luôn cả ông trời không có mắt, hận đến điên rồi! Nếu Cửu U Thập Tứ Thiếu lúc này còn ở đây, Quân đại thiếu gia nhất định sẽ liều lĩnh chạy lên đánh một trận!
Cho dù là dùng thêm lực lượng của Hồng Quân Tháp cũng phải đánh cho hắn tè ra quần mới thôi! Không đem nợ nần đòi lại, tuyệt đối không thể tha thứ. Nhưng xung quanh trống trơn, bóng dáng Cửu U Thập Tứ Thiếu sớm đã biến mất….