- Ừ!
Mạc Vô Đạo hít một hơi sâu, vẻ mặt bình tĩnh lại, nói:
- Ta quả thật có chút sốt ruột báo thù mới đẩy hoàn cảnh đến tình trạng này, thật đúng là có chút liều lĩnh, không đúng với dự định ban đầu.
Hồ Duyên Ngạo Bác chậm rãi gật đầu, nói:
- Tuy nhiên không phải là không có thu hoạch, thực lực của Tà Quân Phủ chúng ta cơ bản là đã nắm hết. Thực lực của Quân Mạc Tà đều lộ ra hết rồi! Tin rằng sẽ không thể hơn nữa. Tuy nhiên thực lực của bọn hắn thật khiến người kinh ngạc!
- Điều quan trọng là chuyện chúng ta lo lắng nhất, cũng không xảy ra.
Hô Duyên Ngạo Bác nói:
- Chính là Thiên Phạt sâm lâm, không gia nhập vào thế lực của Tà Quân Phủ! Hôm nay đến đây cũng chỉ có mình Mai Tôn Giả mà thôi! Mà Mai Tôn Giả, lại dùng thân phận là người của Quân Mạc Tà xuất hiện! Những thú vương khác, một người cũng không thấy, đây là chuyện tốt.
- Hô Duyên huynh, ý của huynh là…
Ánh mắt Mạc Vô Đạo lóe sáng.
- Nhưng Hồ Duyên huynh đừng quên, lúc chúng ta gần đến đây có trông thấy mấy ngàn huyền thú phi hành phóng lên trời, tiếng gầm kinh thiên động địa kia!
Hề Nhược Trần âm trầm nói:
- Lúc này kết luận hai nhà không có hợp tác, có phải là quá vội vàng rồi không?
- Không, là vì nguyên nhân đấy nên ta mới kết luận bọn họ không hợp tác với nhau!
Hồ Duyên Ngạo Bác nói.
- Đừng quên thân phận của Mai Tuyết Yên, nếu Thiên Phạt thật sự sát nhập vào, vậy không chỉ có huyền thú phi hành tới đây đâu, cũng đừng quên Bát Đại Thú Tôn cũng vừa tái hiện trong Thiên Phạt… Lúc này quyền lực giữa mới và cũ sao có thể dễ dàng giải quyết được?
- Đúng vậy!
Ánh mắt Mạc Vô Đạo càng sáng:
- Vậy chỉ cần xác nhận Quân Mạc Tà và Thiên Phạt không hợp tác với nhau, mà chỉ là mối quan hệ láng giềng mà thôi, chúng ta sẽ có nhiều lựa chọn hơn, chỉ cần đối phó xong Đoạt Thiên Chi Chiến sắp tới, chúng ta sẽ có nhiều thời gian suy tính, có lẽ sẽ có cách hiệu quả hơn.
- Tất cả đều để sau Đoạt Thiên Chi Chiến rồi giải quyết! Người hồng trần có "Quân tử báo thù mười năm chưa muộn", nhưng với chúng ta, cho dù là phải đợi gấp mấy lần mười năm cũng không sao cả, việc gì phải sớm chiều tranh giành thiệt hơn!
Hề Nhược Trần thản nhiên nói:
- Thiên Phạt không thể xem thường, Tà Quân cũng không thể bỏ qua. Cả hai đều là sự tồn tại rất đặc biệt a.
Ba người đều nhếch miệng cười, bàn tính đã xong.
Hai người đánh xong, một bên thua hoàn toàn, hơn nữa bên thua lại là bên Tam Đại Thánh Địa, nhưng Thánh Địa chỉ đưa người về điều trị chứ không hề có hành động nào khác!
Điều này không chỉ có khách mời trong đại sảnh kỳ quái, thậm chí ngay cả Quân đại thiếu gia cũng cảm thấy kỳ lạ.
Tại sao không hề có hành động tiếp theo vậy? Tình huống này lần đầu nằm ngoài dự đoán của Đại thiếu.