- Được lắm, Đoàn mỗ đến lãnh giáo tiểu đội trưởng một phen cũng không sao!
Đoạn Sùng Phong giận tái mặt gằn giọng nói.
Hắn tuy biết rằng Ưng Bát Không là người thứ tám trong Bát Đại Chí Tôn, tính ra trên giang hồ cũng có thể xem là người có tuổi, có vai vế, nhưng so với người đã tám chín trăm tuổi như mình, hắn cũng chẳng qua là một tên tiểu tử mới lớn, vậy mà trước mặt mình còn dám lớn giọng xưng lão, thật là khinh người quá đáng!
- Trương Đại Ngưu! Ngươi lên trước đi, chiêu đãi khách cho tốt, phải chú ý một chút, đừng làm Quân chủ đại nhân chúng ta mất mặt.
Ưng Bác Không chỉ vào người đàn ông râu quai nón có thân hình vạm vỡ cao giọng nói.
Chuyện kế tiếp xảy ra mới thật sự làm cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Không thể ngờ được, vị được gọi là Trương Đại Ngưu này lắc đầu, vẻ mặt hết sức khó chịu nói:
- Ưng lão, ngài có lầm không, ta đường đường là một tiểu đội trưởng, chút chuyện cỏn con này cũng để ta phải ra mặt sao, ngươi làm như thế sau này ta còn mặt mũi nào trước mặt các huynh đệ nữa?
Đoạn Sùng Phong nghe vậy hai mắt trắng dã, tức giận muốn hôn mê bất tỉnh
- Ta đường đường là một tiểu đội trưởng, cũng là một người có chức có quyền a…
- Câm miệng, ngươi câm miệng cho ta, người ta là khách ngươi biết không!
Ưng Bác Không nổi trận lôi đình, lớn tiếng mắng:
- Sao ngươi ngu ngốc vậy chứ hả? Ta gọi thằng ngốc ngươi xuất trận chính là cấp mặt mũi cho ngươi rồi! Đồ hỗn trướng, chẳng lẽ ngươi nghĩ phải để đại đội trưởng tự thân xuất mã sao? Chuyện này đáng để cho lão nhân gia ta phải tốn tâm tư ứng phó sao?
Mọi người nghe xong nhất lời cười to. Khẩu khí rất được, rất có khí phách, rất kinh điển a…
Hơn nữa, vị tiểu đội trưởng này tên gọi là cái gì mà "Trương Đại Ngưu" cũng thật là… Chẳng khác nào bảo cái vị Thánh Hoàng Tam cấp của Độn Thế Tiên Cung kia chỉ cần phái một tên "ngu ngốc" ra "tiếp đón" là đủ rồi!
Nhưng bọn họ nào biết vị tiểu đội trưởng này thật sự tên là Trương Đại Ngưu!
Vì thực tế toàn bộ thành viên của Tàn Thiên Phệ Hồn vốn là binh sĩ trước đây của Quân Gia. Vị tiểu đội trưởng này cũng không ngoại lệ, gia cảnh nghèo khó, cha mẹ một chữ bẻ đôi cũng không biết, Trương Đại Ngưu này cũng là cái tên hay nhất mà họ có thể nghĩ ra, với họ chỉ cần cái tên xưng danh là đủ rồi.
- Ta biết ta không thông minh, ngài mắng ta ngu ngốc ta cũng nhận, nhưng bất quá dù sao ta cũng là tiểu đội trưởng, thân phận rất cao…
Thanh âm của Trương Đại Ngưu càng lúc càng nhỏ, giống như sợ cấp trên nghe thấy thì mình sẽ bị giáng chức…