Những người còn lại, trong lòng đều rất thoải mái, chỉ là không nói ra mà thôi. Thậm chí các thế gia lệ thuộc Tam Đại Thánh Địa, cũng cảm thấy trong lòng thoải mái hơn dĩ vãng rất nhiều, bọn họ nào có nhiều cơ hội có thể ngồi ăn uống bình đẳng như thế này bao giờ?
Có thể đoán được đó là chuyện cả đời cũng không làm được, thậm chí tưởng cũng không dám tưởng, nhưng hôm nay nhờ chút ánh sáng của Tà Chi Quân Chủ, lại được ngồi cùng một sảnh với cả Thánh Tôn, Thánh Hoàng thậm chí cả Tôn Chủ của Tam Đại Thánh Địa!
Tà Chi Quân Chủ, quả nhiên đủ tà, đúng là tà đến nơi đến chốn mà!
Chuyện như vậy, tin rằng trong thiên hạ, cũng chỉ có mình hắn có thể làm được mà thôi!
Những người khác, nếu không sợ cùng Tam Đại Thánh Địa không đội trời chung, cũng không dám ở trong trường hợp long trọng như vậy khua chiêng đánh trống làm xấu hổ Tam Đại Thánh Địa! Chỉ có Tà Chi Quân Chủ dám! Không những dám, mà còn làm trắng trợn không kiêng nể gì.
Và điều quan trọng nhất là, Tà Chi Quân Chủ đã làm chuyện này, Tam Đại Thánh Địa cũng không dám nói ra ý kiến ý cò gì cả. Một khi nói ra thì phải đối mặt với anh hùng thiên hạ! Lập tức đứng trong vị trí đối địch với toàn bộ mọi người!
Cho nên, uất ức này Tam Đại Thánh Địa phải ngậm bồ hòn làm ngọt, không muốn nhưng cũng phải chịu, hơn nữa còn phải bày ra bộ mặt vui vẻ chịu!
Mọi người ngồi xuống, Tam Đại Thánh Địa và Phiêu Miễu Huyễn Phủ ngồi cùng một bàn, ngay dãy thứ nhất. Đối diện, là một đài cao khiến người ta vô cùng khó chịu. Dường như đám người bọn họ chỉ là cấp dưới, mà ở trên đài, mới thật sự là người mạnh!
Đám người Mạc Vô Đạo, Hề Nhược Trần ngoài miệng không nói, trên mặt vẫn duy trì phong thái như gió xuân, làm bộ như không để ý đến, nhưng trong lòng lại hết sức bất mãn.
Ai trong ba người bọn họ đều là người có tầm nhìn xa rộng, ở đây có được mấy ngàn chùm Tố Tâm Lan đúng là rất khó, nhưng cái quan trọng là tên nhóc Quân Mạc Tà kia dùng thủ đoạn gì mà có thể lấy được ngàn chùm Tố Tâm Lan ấy, hơn nữa tất cả đều có tám đóa hoa và đều đồng loạt nở rộ bừng bừng sức sống, bản lĩnh này thật khiến người ta kinh ngạc! Nhưng có kinh ngạc hay bất ngờ gì thì mấy đại tông chủ cũng quyết chờ lát nữa Quân Mạc Tà bước ra, nhất định phải làm cho thằng nhóc kia đẹp mặt! Nếu không phải Đoạt Thiên Chi Chiến sắp tới bọn họ nhất định không để cho Tà Quân khai tông lập phái thuận lợi như vậy!
Bên kia, trên lầu cao, Kiều Ảnh và Miêu Tiểu Miêu giờ phút này đều rơi vào nỗi khiếp sợ.
Trên tường chính của đại sảnh, chỉ treo một thanh khiếm cổ sắc bén. Mà cả một bức tường lớn cũng chỉ có một thanh kiếm đó thôi, cứ giản đơn như thế!
Trên trần nhà, bốn góc có gắn bốn viên minh châu vô cùng lớn, mỗi một viên đều tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Kiều Ảnh ngày thường gian khổ mộc mạc, cũng không rõ đây là thứ gì, chỉ cho rằng nó là trang sức tầm thường mà thôi. Nhưng Miêu Tiểu Miêu xuất thân danh môn, liếc một cái cũng nhìn ra, bốn viên ngọc này, đều là Dạ Minh Châu hiếm thấy trên đời!