- Mạc Vô Đạo, ngươi thật đúng là bản tính dối trá không thể thay đổi! Rõ ràng trong lòng hận ta muốn chết, vậy mà còn mặt dày tỏ vẻ thân thiện, Mạc Vô Đạo, mấy ngàn năm trôi qua, ta xem trong tất cả các ngụy quân tử của Huyền Huyền đại lục, ngươi đỗ trạng nguyên là không thể nghi ngờ!
Mai Tuyết Yên lạnh lùng liếc hắn, thản nhiên nói.
- Mai Tôn Giả nói chuyện vẫn thẳng thắn như ngày nào, chúng ta là bốn nhà như một, đồng cam cộng khổ, cùng chung sức đối phó kẻ thù bên ngoài, kề vai chiến đấu bao nhiêu năm, những lời kia của Mai Tôn Giả quả thật khiến lòng người nguội lạnh a.
Mạc Vô Đạo thở một hơi dài, nói tiếp:
- Nhớ năm xưa…
Tên này rốt cuộc là loại người gì đây, Tam Đại Thánh Địa và Thiên Phạt xưa nay như nước với lửa, không đội trời chung, vậy mà giờ hắn lại dám nói cái gì là "bốn nhà như một", "đồng cam cộng khổ", những lời này hắn cũng có thể nói ra miệng được sao?
Mai Tuyết Yên liếc mắt xem thường, không thèm để ý đến hắn nữa, nói chuyện với một tên trơ trẽn lại không biết xấu hổ thật không có chút ý nghĩa! Tốt nhất tiết kiệm phần nước miếng đó thì hơn, nàng liền quay về hướng Miêu Tiểu Miêu cười nói:
- Vị muội muội này, chắc là tiểu công chúa Miêu Tiểu Miêu của Phiêu Miểu Huyễn phủ, Miêu cô nương?
- Vâng, chào Mai tiền bối.
Miêu Tiểu Miêu thoáng giật mình, vội vàng chào hỏi.
Tuy Miêu Tiểu Miêu là tiểu công chúa của Phiêu Miểu Huyễn phủ, địa vị cao quý, nhưng khi so sánh với đối phương, lại không là gì cả. Mai Tôn Giả tự mình chèo chống Thiến Phạt Sâm Lâm suốt mấy trăm năm, cho dù lúc này tu vi của nàng không cao, thậm chí có khả năng còn thấp hơn mình, nhưng cũng không ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng, đây là một nhân vật truyền kì không hơn không kém a! Có thể xưng là bá chủ cũng không ngoa!
Hơn nữa mới gần đây mới biết vị bá chủ này là một cô gái, lòng quyết đoán, dũng khí cùng đảm lược, quả thật khiến người ta bội phục lại càng thêm bội phục!
- Miêu cô nương hà tất khách khí như vậy, nếu Miêu cô nương không chê, cứ gọi ta Mai tỷ tỷ là được rồi, hai chữ tiền bối, gọi khiến ta cảm thấy mình già rồi đấy.
Mai Tuyết Yên mỉm cười thân thiết, ôn tồn nói:
- Ở đây đều là đàn ông, ta xem Miêu cô nương ở trong này cũng không thoải mái, không bằng theo ta ra ngoài hóng mát một chút thế nào? Ân, Kiều cô nương cũng cùng đi nhé.
Đối với Miêu Tiểu Miêu, đó là tỷ muội tương lai của mình, xưng hô thân thiện như vậy cũng là đúng lẽ phải, nhưng với Kiều Ảnh, Mai Tuyết Yên thật không biết xưng hô như thế nào nữa, đành phải gọi là "Kiều cô nương".
- Được!
Miêu Tiểu Miêu rất kích động, thậm chí quên cả hỏi qua ý của trưởng bối thì đã đáp ứng rồi. Đơn giản vì thứ nhất, nàng ở trong này cũng cảm thấy không thoải mái, thứ hai, Mai Tuyết Yên từ trước đến nay vẫn là thần tượng của nàng, đối với vị nữ tử truyền kì này, nàng có thể nói là vô cùng khâm phục, cho nên không cần nghĩ ngợi liền đồng ý.