- Này cũng quá nhiều rồi!
Quân Vô Tình từ trong khiếp sợ tỉnh lại, nghiêm túc nói.
- Không nhiều! Không nhiều!
– Đường mập mạp hào sảng vung tay lên
– Tam thúc yên tâm, cháu ngài bản sự khác không có, chỉ biết kiếm chút tiền, cháu ngài bây giờ chính là có chút tiền cỡ này thôi!
– Lập tức hạ thấp giọng, có chút lén lút nói
– Tam thúc…… Cháu nói cho thúc nghe a…… Thúc còn nhớ ai đó ai ở Thiên Hương Thành không? Tên nhóc kia ở Thiên Hương Thành dám phô bày sự giàu sang với cháu, lão tử, ngạch không, cháu của thúc lập tức về nhà, kéo ra hai xe ngựa chứa đầy vàng, ngay trên đường cái, một khối hoàng kim một khối hoàng kim chọi chết thằng nhóc đó …….( NB: tại hạ bất lực với tên này)
- Người đâu! Mau đưa Đường đại chưởng quỹ vào nhà dâng trà!
Hắn còn chưa nói xong, Quân Vô Tình đã lên tiếng. Thật sự rất khó nghe a, thằng nhóc này bây giờ đã là một nhân vật tầm cỡ đương thời, sao còn có thể nhiều chuyện như vậy chứ…….
- Tam thúc, cháu còn chưa nói hết mà, thúc nghe cháu nói này…….
Đường Nguyên giãy dụa, vô cùng tự hào muốn nói cho hết sự tích anh hùng của mình.
- Lăn!
Quân Vô Tình đá một cái vào cái mông to đùng của hắn, mập mạp kêu lên một tiếng thê thảm, Quân tam gia chỉ cảm thấy chân mình giống như đá vào một cục bông gòn, không dùng được chút sức lực nào cả.
Có vẻ như béo cũng có cái tốt của béo nhỉ?
Ở trước mặt bao người, mập mạp ai oán xoa xoa cái mông đầy đặn, sau đó tùy tiện phất tay lên, từ trong đám người sau lưng nhanh chóng chạy ra bốn người, đem thứ trên tay vội vàng mở ra, hóa ra là một cái kiệu mềm mại, mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, mập mạp thoải thoải mái mái lên nằm, phất phất tay nói:
- Dẫn đường, đưa ta đi gặp Quân tam thiếu, mẹ nó, đi vài bước mệt chết ta……
Hắn nói với Quân Vô Tình bằng âm lượng rất nhỏ, nhưng Miêu Tiểu Miêu tu vi dù sao cũng là tôn giả, sao lại không nghe được chứ? Trong một lúc bỗng nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt: Dùng hoàng kim cũng có thể chọi chết một người…… Tên mập mạp này…… Tên mập mạp này…… Thật sự là không còn từ nào có thể hình dung hắn nữa, nhìn mập mạp ngang nhiên trước mặt anh hùng thiên hạ ngồi kiệu thản nhiên bị nâng vào trong, Miêu Tiểu Miêu mới có thể khép lại cái miệng đang mở rộng hết cỡ, từ đáy lòng nói: "Ta rốt cuộc hiểu được, vì sao hắn lại mập đến vậy……"
Vừa rồi mọi người đều đếm, tên mập kia dùng đôi chân của hắn đi bộ tổng cộng cũng không vượt quá mười bước, lại hô mệt chết…… Người như vậy, không mập mới đúng là ông trời không có mắt mà……
Quân Vô Tình lau một chút mồ hôi lạnh, trong lòng âm thầm quyết định: Chút nữa nhớ phải nhắc nhở Mạc Tà khiến cho thằng nhóc này giảm béo nữa mới được, cứ tiếp tục béo như vậy, cơ thể nào chịu nổi chứ, đây là chuyện liên quan đến tính mạng a, ngươi nói thằng nhóc này trong tay không hề thiếu thiên tài địa bảo, sao không biết điều trị bản thân một chút chứ…….