Biên Dịch: nhatky
Chiến Vũ Phong không thể ngờ được tiểu nha đầu này nhanh mồm nhanh miệng thốt ra những câu nham hiểm như thế. Từ trong lời nói của nàng, dường như là đã biết được cái gì đó... Nên không khỏi vài phần kiêng kị.
Nhưng thật ra hắn chỉ lo lắng vô ích, cũng chỉ vì bị bọn hắn bức bách quá nên Miêu Tiểu Miêu mới nói ra như thế chứ có nắm giữ được bí mật gì của Chiến gia đâu. Nhưng đúng là người nói vô tâm người nghe hữu ý, Chiến Vũ Vân vừa nghe, đã cảm thấy không thuận tai, không khỏi giật mình.
- Đừng tranh cãi nữa! Chúng ta là đại diện Huyễn Phủ đến, toàn người một nhà mà tranh cãi cái gì? Chiến Vũ Vân, ngươi cũng là mấy trăm tuổi còn tranh chấp cùng một tiểu nha đầu. Thật mất mặt!
Miêu Đao quay đầu lại, tức giận quát lớn một câu, hai mắt lạnh lùng liếc nhìn Chiến Vũ Vân, rõ ràng là có ý bênh Miêu Tiểu Miêu.
Chiến Vũ Vân đỏ mặt, im lặng không nói.
Miêu Trảm hừ lạnh một tiếng, hắn sớm đã không nhịn nổi mấy người Chiến gia này.
Tuy nhiên đã dứt khoát không để cho mấy người này sống mà trở về, cho nên căn bản cũng không thèm tính toán với những kẻ đã chết như thế. Nhưng để cho bọn này ở trước mặt mình mà hung hăng càn quấy như thế, hắn vẫn là cảm thấy thời gian trôi đi quá chậm...
Hiện tại Miêu Trảm đang nghĩ: "Nên để đám người này chết trong tay Tà Chi Quân Chủ? Hay chết ở trong tay mình nhỉ? Nếu bọn hắn đã nhất định muốn một đi không trở lại, tiện nghi cho người, không bằng tiện nghi cho chính mình, miễn cái chết của bọn chúng trả lại uy danh trước kia của Huyễn Phủ là được!
Miêu Kiếm chầm chậm thở ra, có chút buồn bực tự nhủ: "Tại sao người của Tam Đại Thánh Địa vẫn chưa tới? Cho dù có xa cỡ nào đi chăng nữa, đáng lý ra cũng đã xuất hiện rồi chứ!"
Miêu Đao mỉm cười:
- Xưa nay Tam Đại Thánh Địa làm việc chớp nhoáng, mỗi khi ra tay toàn phủ đầu, khiến địch khó phòng bị kịp. Chắc hẳn bọn họ đã tới gần đâu đây...
Mới nói đến đây, sắc mặt Miêu Đao đột nhiên sa sầm, ngay sau đó, thần sắc Miêu Kiếm cùng Miêu Trảm cũng ngưng trọng, ba người đồng thời nhìn xéo về hướng bên trong rừng rậm.
Từ hướng đó, có một cỗ khí tức cường đại, đang bay tới nơi này với tốc độ cực nhanh!
Miêu Đao lắc lắc đầu, buồn bực nói:
- Đúng là tà dị mà, nhắc tới Diêm Vương, Diêm Vương đến.
Miêu Khắc quơ quơ đầu, thấp giọng nói:
- Người Thánh Địa, đúng là tà dị, vừa nhắc Vương Bát Đản thì con rùa đen đã tới.
Miêu Tiểu Miêu phì một cái vội lấy tay che miệng, cười run rẩy hết cả người. Những lời này của bọn Miêu Kiếm, thật đúng là hại người hại cho tới cùng mà...
- Miêu huynh, không ngờ đến sớm như vậy. Ha ha, xem ra Huyễn Phủ các người đối với Tà Chi Quân Chủ, rất quan tâm nha. Bọn ta làm phiền Miêu huynh chờ lâu, quả thật có lỗi!
Một âm thanh trong trẻo vang lên, dường như hoàn toàn không mang theo chút gì khí tức người trần tục, theo thanh âm này, sáu bảy bóng trắng ven bìa rừng rậm nhẹ nhàng bật ra.