Biên Dịch: nhatky
- Nếu tìm không thấy, có lẽ huynh ấy cũng sẽ không trở về…
Mai Tuyết Yên giọng điệu vẫn như cũ thản nhiên nói:
- Nhưng lại có một chuyện cần nói rõ với mọi người…….
Tuy giọng điệu Mai Tuyết Yên như người đứng ra giải quyết việc chung cho đám nữ nhân ở khoảng thời gian không được gặp Quân Mạc Tà, nhưng hắn cũng đã thầm hiểu liền nhìn Mai Tuyết Yên với một ánh mắt cảm kích…
Mai Tuyết Yên hừ lạnh, không để ý đến hắn, lại nói tiếp:
- Tỷ muội chúng ta trong khoảng thời gian này sớm chiều sống chung với nhau, mọi người dù ít dù nhiều cũng đã tiếp nhận lẫn nhau! Tuy nam tử hán đại trượng phu có ba vợ bốn cũng không phải chuyện gì hiếm lạ, nhưng nữ nhân như chúng ta cũng cần có một khoảng thời gian để tiếp nhận điều này…
Nói đến đây, đám phụ nữ đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
- Nhưng lúc này, Mạc Tà hắn quả thật tìm được linh dược, nhưng trên đường tìm linh dược đã xảy ra một chuyện không nên xảy ra….
Mai Tuyết Yên thản nhiên nói:
- Hắn dám không cần sự đồng ý của tỷ muội chúng ta… Lại thảm nhiên dám lén lút nảy sinh tình cảm cùng tiểu công chúa Miêu Tiểu Miêu của Huyễn phủ Miêu… Tuy rằng chuyện này có rất nhiều trùng hợp, cũng có rất nhiều uẩn khúc, nhưng… Dù sao cũng không nên. Chuyện này nên xử lý như thế nào, vẫn cần các vị tỷ muội ở đây thương lượng….
- … Thì ra là thế….
Đám nữ nhân đều giật mình cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Thì ra là vì chuyện này mới kêu mọi người vào đây….
Nói một cách đơn giản hơn, chính là "chuyện tốt" bên ngoài của Quân Đại Thiếu …
Nhưng cả đám nhìn nhau, rồi đều cúi đầu xuống, không ai dám mở miệng nói điều gì.
Dám là người đầu tiên có ý kiến, nếu lỡ Quân Đại Thiếu ghi hận trong lòng… Vậy phải làm sao chứ? Hơn nữa, cả đám tuy được Quân gia chấp nhận, nhưng dù sao cũng chưa cử hành hôn lễ, với thân phận bây giờ làm sao có tư cách nói gì, hay so đo này nọ chứ?
Nhưng không thể phủ nhận trong lòng đám nữ nhân đều cảm thấy rất chua xót…
Trong lòng dường như cũng thầm mắng: "Tên đại củ cải hoa tâm này, trong nhà đã có nhiều hoa đẹp hoa xinh cần hắn quan tâm chăm sóc, thế mà hắn lại còn trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, câu ba đáp bốn… Không, hẳn là câu năm đáp sáu, hay là câu bảy đáp tám mới đúng? Chẳng lẽ hoa nhà thật không bằng hoa dại ven đường, nên hắn không ngừng ngại gì mà không hái hoa dại như thế?
Trong đám nữ nhân, chỉ có Độc Cô Tiểu Nghệ và Khả Nhi dường như không quan tâm. Độc Cô Tiểu Nghệ thầm nghĩ: "Chuyện này cũng không đâu có gì chứ? Thị thiếp cha ta cũng có hơn chục người, rồi còn có nhị thúc, tam thúc… Nam nhân ba vợ bốn nàng hầu không phải rất bình thường sao? Tại sao Mạc Tà ca ca lại phải khó xử như vậy, có chuyện gì to lớn đâu chứ!
Khả Nhi lại còn cao siêu hơn: "Thiếu gia chúng ta vĩ đại như vậy, là nhân tài huyền công, kiệt xuất nhất thiên hạ, hấp dẫn nữ tử cũng là bình thường thôi! Nếu đám nữ tử đó không nhìn trúng thiếu gia, thì đúng là mắt bị mù mà!"