Biên Dịch: ursawarrious
Có bốn mỹ nhân thì đã ba người rời đi,, chỉ còn lại người lợi hại nhấ...t Vừa quay đầu lại, đã phát hiện Mai Tuyết Yên và Thiên Tầm sóng vai đứng ở một bên, hai cặp mắt đẹp cùng nhìn chăm chú vào mình.
Thiên Tầm cười khanh khách, đột nhiên đẩy lưng Mai Tuyết Yên sau một cái, Mai Tuyết Yên lại không đề phòng, theo bản năng mà loạng choạng. Đương nhiên, Thiên Tầm vữa nãy đẩy nàng tuy rằng có đột ngột, nhưng không dùng nhiều sức. Bằng tu vi của Mai Tuyết Yên, đừng nói đẩy nhẹ một cái như vậy, mà cho dù là đẩy mạnh gấp mười vạn lần, cũng chưa chắc có thể làm cho nàng thực sự ngã...
Nhưng Quân đại thiếu rất giỏi gió chiều nào xoay chiều ấy kia, lại nhất thời làm ra một bộ cực kì khẩn trương, bước một bước dài, phi thân tiến lên, một phen chặt chẽ ôm lấy, Ra vẻ"thất kinh", "khẩn trương cực kỳ" mà hỏi liên tiếp:
- Làm sao vậy? Tuyết Yên? Không có sao chứ? Té có bị thương không? nha đầu Thiên Tầm kia ngươi sao lại thế chứ, có người lộn xộn như ngươi sao? Xem di, nếu làm bị thương Tuyết Yên, xem ta cử lý ngươi thế nào...(NB: a tà thật pá đạo)
Một bên hô to gọi nhỏ, hỏi han ân cần, một bên tay chân cũng không ngần ngại mà sờ sờ chỗ này, mó mó chỗ kia... Mai Tuyết Yên trong nháy mắt mặt đỏ tai hồng, thật vất vả mới giãy dụa ra từ trong lòng người nào đó, nhưng cũng đã là thở hổn hển, lời nói vốn nghĩ kỹ rồi, lại đã quên di toàn bộ...( NB: thật là vô sỉ bất quá tại hạ thích)
Bên cạnh vang lên một tiếng cười trộm, quay đầu nhìn lại, "người gây ra họa" Xà Vương Thiên Tầm đã không ở chỗ cũ nữa, mà ở sau bụi hoa bên cạnh viện tử lại lộ ra mấy bộ mặt cười như hoa như ngọc, đang lén lút nhìn bên này, giống như đang thưởng thức một màn kịch. Thấy ánh mắt Mai Tuyết Yên bắn qua, chúng nữ lại càng cười khanh khách...
- Ngươi nha, tại sao vừa về đến đã gây chuyện, đừng nghịch nữa.
Mai Tuyết Yên một bên khống chế hơi thở của chính mình, mặt khác giọng nói có chút không vui.
- Dạ dạ dạ, ta nghe lời lão bà đại nhân, lão bà đại nhân không cho ta làm, ta sẽ không làm.
Đại thiếu lại "rất ngoan" mà ngừng lại.
Mặt Mai Tuyết Yên lại đỏ lên, nói:
- Ngươi... Đối với cái... Cái kia... Khai phủ, có vừa long không "
Mạc Tà nhất thời thu hồi thần thái vui đùa, thở dài một hơi, nhìn thật sâu vào Mai Tuyết Yên, nói:
- Tuyết Yên... Ngươi đối với ta thật đúng là... Dụng tâm lương khổ! ( tốn nhiều tâm tư)
Mai Tuyết Yên ôn nhu cười, nói:
- Hai người ở bên nhau, đáng quý ở chỗ hiểu lòng nhau, ngươi là người thế nào, ta còn không hiểu rõ sao? Huống chi, ngày đó ngươi từng đề cập với ta, nói ngươi muốn làm người chấp pháp giang hồ ( NB: chỗ này mình thích để là nguyên tác "giang hồ chấp pháp giả" ae cho ý kiến nhé)...
Mí mắt nàng chớp chớp, lộ ra một nụ cười khe khẽ, nói:
- Hiện giờ, ngươi chẳng phải là đã có được năng lực như vậy rồi sao.
" Người chấp pháp giang hồ " Quân Mạc Tà chậm rãi đọc lại một lần, đột nhiên ánh mắt ngưng đọng, thản nhiên nói: